Thiệu Nguyên lại chạm mặt An Phi Vũ ở phòng học, mặc dù môn Nghệ thuật có trong danh sách môn tự chọn của sinh viên năm nhất, thế nhưng cậu ta cũng không thể xuất hiện ở lớp học của sinh viên năm ba. Nghe nói đây không phải lần đầu tiên cậu ta lén lút chạy đến để nghe giảng, mỗi lần bước vào lớp cậu ta đều sẽ nhìn trái nhìn phải cho tới tận lúc tan học.
Bởi vì hành động của An Phi Vũ rất kỳ quặc, cho nên rất nhiều người bàn tán và cá cược trên diễn đàn trường, bọn họ đều cho rằng có lẽ An Phi Vũ đang thích một đàn anh nào đó học khoa Nghệ thuật, cố ý mượn cớ gặp người ta.
Thiệu Nguyên không để ý những việc này, cậu chỉ hy vọng An Phi Vũ đừng tiếp cận cậu, tốt hơn là đừng xuất hiện ở trong cuộc sống của cậu.
Sau khi chương trình học kết thúc, Thiệu Nguyên thu dọn xong sách vở, chuẩn bị đi đến lớp học tiếp theo. Nhưng cậu mới vừa đứng lên đã bị một bóng đen bao phủ, phòng học vốn đang ồn ào vì tan học lập tức trở nên an tĩnh, cậu như ngừng thở vài giây, ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên năm nhất nhiệt huyết trước mặt, ý nghĩ đầu tiên chính là —— Chiều cao của An Phi Vũ gần ngang bằng với Cố Cẩn.
"Chào đàn anh." An Phi Vũ cười, vui vẻ chào hỏi, "Mạo muội quấy rầy anh rồi."
Thiệu Nguyên nhíu mày, bàn tay đang cầm sách vở dùng sức đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch: "Chào em. Anh kế tiếp còn có lớp học, cho anh đi trước."
An Phi Vũ hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn cười cười: "Xin lỗi anh, thực ra…… Em muốn nhờ anh chỉ cho một việc."
Mọi người xung quanh đều bước chân rất chậm hoặc dừng hẳn lại, ngó nghiêng động tĩnh ở chỗ hai người bọn họ, những vị thiếu niên nghiện mạng xã hội mẫu mực của thời đại đã bắt đầu bấm phím liên tục, thảo luận trên diễn đàn trường.
An Phi Vũ không đợi Thiệu Nguyên trả lời, đã lập tức hỏi: "Người mà anh lần trước vẽ là người mẫu của anh sao? Em muốn nhờ anh giới thiệu người đó cho em."
Chuyện Thiệu Nguyên có người mẫu thể hình hầu như tất cả mọi người đều biết, đó là một thiếu niên tuổi còn rất trẻ, ngũ quan thanh tú, nụ cười ôn hòa, đối nhân xử thế cũng khá khiêm tốn lịch sự, được các bạn học và nhóm giáo viên đặt cho biệt danh là chủ nhân của Thiệu Nguyên, bởi vì hắn không chỉ phải làm người mẫu cho Thiệu Nguyên, mà còn phải đảm nhiệm công việc chăm sóc Thiệu Nguyên.
Người học nghệ thuật phần lớn đều có giác quan rất nhạy bén, ít nhất ở trong phương diện tình cảm bọn họ đều rất tinh tường. Bọn họ nhìn thấy những thay đổi gần đây của Thiệu Nguyên, đều hiện ra rằng cậu chắc chắn đang yêu đương, bên cạnh cậu cũng không xuất hiện thêm bất kỳ ai, từ trước tới nay người gần gũi nhất với cậu chỉ cũng có mỗi Cố Cẩn, hơn nữa bọn họ thỉnh thoảng có vài lần còn nhìn thấy Thiệu Nguyên và Cố Cẩn tay trong tay cùng nhau đi dạo.
Bọn họ biết Thiệu Nguyên đang hẹn hò với Cố Cẩn.
An Phi Vũ thích đồng tính.
Thiệu Nguyên mặt không cảm xúc nhìn An Phi Vũ, giọng điệu lạnh lùng hơn bao giờ hết: "Đó là bạn trai của anh."
Bốn phía càng thêm yên lặng.
An Phi Vũ sửng sốt một chút, trong lúc nhất thời cũng cảm thấy hơi xấu hổ, ngượng ngùng gãi gãi đầu: "A…… Vậy ư, thật là ngại quá, làm phiền anh rồi ạ."
***
Cố Cẩn đi công tác, hôm nay nghênh đón cậu chính là phòng khách tối đen như mực.
Thiệu Nguyên đứng ở khu vực huyền quan, bật đèn lên, những tia sáng màu sắc ấm áp tỏa ra khiến bầu không khí dễ chịu hơn một chút, cậu đặt ba lô lên tủ, thay đổi dép lê rồi đi vào phòng vẽ tranh, sau đó tìm kiếm trong ngăn tủ mà cậu thường để bút vẽ dự phòng bên trong, cuối cùng thấy được bao thuốc mà mấy tháng trước cậu mua ở siêu thị mini, còn chưa hút hết.
Cậu dùng bật lửa đốt một điếu thuốc, đi đến một góc phòng trong vẽ tranh, ngồi ở trước bàn làm việc của Cố Cẩn, im lặng thẫn thờ nhìn đốm lửa lập lòe nơi đầu thuốc lá.
An Phi Vũ đã nhìn thấy Cố Cẩn.
Thiệu Nguyên ý thức được chuyện này.
An Phi Vũ yêu Cố Cẩn từ cái nhìn đầu tiên.
Điều này cũng xảy ra trong dự kiến của cậu.
—— Đây là vận mệnh không thể phản kháng sao?
Thiệu Nguyên lấy di động ra, mở lịch sử trò chuyện với Cố Cẩn, người yêu đi công tác nhưng vẫn sẽ đều đặn đúng giờ gửi tin nhắn cho cậu, nhắc nhở cậu chú ý uống nước ăn cơm, biết được cậu hôm nay sẽ đi học, còn gửi cho cậu một sticker có chữ cố lên. Tin nhắn cuối cùng là gửi trước tiết học buổi chiều, Cố Cẩn nói công việc đột nhiên có chuyện gấp, tạm thời không thể trả lời cậu.
Thiệu Nguyên chưa từng gọi điện thoại cho Cố Cẩn trong thời gian Cố Cẩn đi công tác, cậu nghiêm túc suy nghĩ một lát, cậu rất ít khi chủ động liên hệ với Cố Cẩn, đa số thời điểm đều sẽ là Cố Cẩn liên hệ với cậu, cậu cũng chưa từng chủ động bước vào cuộc sống của Cố Cẩn.
Thiệu Nguyên do dự thật lâu, mãi cho đến khi tàn thuốc nóng rực rơi xuống tay, cậu mới giật mình tỉnh táo lại, đầy thấp thỏm thử gọi điện thoại cho Cố Cẩn.
Âm thanh tút tút phát ra từ điện thoại di động, Thiệu Nguyên cảm giác lòng bàn tay và tấm lưng của mình đều đang đổ mồ hôi, sau những tiếng tín hiệu khô khan kéo dài, bởi vì đầu bên kia không nhấc máy, điện thoại di động tự động cắt đứt cuộc gọi.
Thiệu Nguyên rũ tay xuống, vừa cảm thấy mất mát đồng lại vừa nhẹ nhõm, cậu đặt điện thoại di động ở trên bàn, lại đốt thêm một điếu thuốc, hương bạc hà cay mát tràn ngập trong xoang mũi và khoang miệng, chua xót nhưng cũng ngọt ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!