Ngày thứ hai sau khi Bạch Tê Lĩnh rời đi, có một nữ nhân đứng tuổi tìm đến quán trọ.
Người phụ nữ đó có đôi mắt xếch và hàng lông mày dài như muốn kéo đến tận thái dương. Bà ấy vừa thấy Hoa Nhi đã hỏi: "Ngươi chính là cái thằng nhãi ranh ăn nói xằng bậy, ngông cuồng đến cực điểm đó sao?"
Bà ta cười khẩy một tiếng, cầm lấy chén trà của Hoa Nhi uống cạn, uống xong dùng tay áo lau miệng: "Ngươi bảo Bạch lão nhị ra gặp ta."
Bà ta gọi Bạch Tê Lĩnh là 'Bạch lão nhị', điều này thật mới mẻ. Hoa Nhi chưa từng thấy ai dám gọi Bạch Tê Lĩnh như vậy trước mặt mọi người.
"Bà là ai?" Hoa Nhi hỏi bà ta.
"Ta là nhũ mẫu của Bạch lão nhị."
"Ta còn là đệ đệ ruột của Bạch nhị gia đây!" Hoa Nhi hừ một tiếng: "Tiễn khách!"
Người phụ nữ đó đột nhiên túm tai Hoa Nhi kéo lên, miệng nói: "Ngươi, cái đồ tiểu quỷ dám không nể mặt lão nương. Ngay cả Bạch lão nhị gặp lão nương cũng phải nhường ta vài phần. Ngươi bảo hắn ra đây cho ta!"
Hoa Nhi liền cắn vào tay còn lại của bà, bà ta hừ một tiếng, buông lỏng tay, còn vỗ vỗ vai Hoa Nhi: "Thả ra mau!"
Hoa Nhi cứ nhất quyết không nhả, miệng ư ử kêu khiến bà ta nhảy cẫng lên. Nàng thấy cắn đủ rồi mới chịu buông, trên tay bà ta đã hằn vết máu. Bà ta chỉ vào Hoa Nhi mắng té tát: "Ngươi! Cái đồ thiếu dạy dỗ. Ta sẽ bảo Bạch lão nhị giết ngươi."
Hoa Nhi cũng chỉ vào người đó mà mắng: "Bà là cái thá gì. Còn dám la lối với ta, ta sẽ bảo Tạ Anh đánh bà." Quay sang hỏi Tạ Anh: "Người này nói bà ta là nhũ mẫu của Bạch nhị gia, ngươi đã gặp bao giờ chưa?"
Tạ Anh lắc đầu: "Chưa từng gặp."
Hoa Nhi lại nhìn người đó: "Bà thật sự nghĩ người của Bạch phủ ta bị mù sao. Bà có việc cầu Bạch nhị gia, muốn gặp Bạch nhị gia thì cứ nói đàng hoàng."
"Ngươi mới theo Bạch lão nhị được mấy năm?" Người phụ nữ đó nói với Tạ Anh một câu: "Không gặp được Bạch Tê Lĩnh ta sẽ không nói đâu." Bà ta tự mình tìm một cái ghế ngồi xuống, cầm lấy hạt dưa trên bàn cắn.
Hoa Nhi không thèm để ý đến người đó mặc kệ cho bà ta ngồi vắt chân chữ ngũ, cắn hạt dưa. Nàng không tin nàng không thể chịu đựng được bà ta. Đến giờ, Hoa Nhi bưng bát ăn mì, người phụ nữ đó cũng đói, hỏi xin nàng, nàng không cho. Cuối cùng bà ta cũng mềm giọng, nói với nàng: "Ngươi, tiểu thư đồng này! Sao còn trẻ mà không biết điều vậy? Ta nói ta là nhũ mẫu của Bạch lão nhị thì chính là nhũ mẫu của hắn, sao ngươi lại không tin?"
"Bà nói năng bừa bãi, vì sao ta phải tin bà?"
"Đợi ta gặp Bạch lão nhị, tự nhiên sẽ đưa ra bằng chứng."
"Ta nhất quyết không cho bà gặp."
Hoa Nhi ăn mì ngấu nghiến, cố tình tạo ra tiếng động, chọc tức người phụ nữ đó. Bà ta sốt ruột, đứng dậy gọi: "Bạch lão nhị! Bạch lão nhị!"
Hoa Nhi mặc kệ bà ta gọi: "Bà cứ kêu khản cổ đi, nếu ta không đồng ý, Nhị gia cũng không xuống đâu." Thấy người phụ nữ đó dường như nao núng, Hoa Nhi lại nói: "Vẫn là câu đó, có chuyện gì thì nói với ta trước."
Nói xong, nàng chắp tay sau lưng quay về phòng, đưa mắt ra hiệu cho Tạ Anh. Hoa Nhi thấy bà ta cứ một tiếng "Bạch lão nhị", dường như không phải giả vờ, liền bảo A Hủy lén lút gửi thư cho Bạch Tê Lĩnh.
Đêm khuya thanh vắng, người phụ nữ đó đột nhiên thay đổi thái độ ban ngày, bảo Tạ Anh nhắn lời cho Hoa Nhi: nói muốn đưa nàng đi một nơi. Tạ Anh lo lắng bà ta giở trò, còn Hoa Nhi thì muốn đi thăm dò. Nàng dặn dò Tạ Anh canh giữ chặt chẽ phòng của Bạch Tê Lĩnh, tuyệt đối không để người khác nhìn thấy, sau đó dẫn Hanh Tướng và những người khác đi theo người phụ nữ đó.
Người phụ nữ đó cũng không tránh né, thẳng thừng lên xe ngựa, kêu họ đi ra khỏi thành. Đi đâu, Hoa Nhi cũng không hỏi. Trên xe, bà ấy quan sát Hoa Nhi rất lâu, bỗng nhiên cười: "Tiểu cô nương, gan cũng to lắm."
Hoa Nhi thấy rợn trong lòng, liếc nhìn người đó. Bà ấy đã hoàn toàn bỏ vẻ chua ngoa ban ngày, nở nụ cười hiền từ: "Lần đầu gặp, chỉ thấy ngươi là một thư đồng bình thường. Lúc lên xe, dưới ánh trăng mới thấy ngươi có chút nét thanh tú, đến lúc này mới nhận ra. Ngươi rất giỏi, ngay cả ta cũng bị ngươi lừa. Còn về Bạch Tê Lĩnh thì sợ là không ở trong quán trọ, nếu không hắn nghe tiếng ta nhất định sẽ ra gặp mặt."
Hoa Nhi sợ càng nói càng sai nên im thin thít. Người kia ngắm nghía nàng từ trên xuống dưới, thấy gương mặt bướng bỉnh của Hoa Nhi thì không nhịn được mà bóp lấy. Hoa Nhi kêu lên tránh né, bà ấy lại cố chấp, mặc kệ nàng phản kháng, cuối cùng cũng véo má nàng, còn xoa trán, nắn tai mấy cái.
Hoa Nhi tránh không được, mặt đỏ gay, chợt nghe bà ấy nói: "Tiểu cô nương, nhớ ăn nhiều đồ bổ máu. Xương cốt ngươi còn chưa phát triển hết, theo ta thì lớn lên sẽ thay đổi hoàn toàn đấy. Không đến nổi thành đại mỹ nhân, nhưng trên mặt có tướng làm quan, e rằng rồi sẽ bước vào chốn quan trường."
"Làm sao ta vào quan trường được? Trong triều này đã thấy nữ tử làm quan chưa? Ngay đọc sách còn không được cho phép."
Người phụ nữ kia thở dài một tiếng, không nói nữa. Họ đi khá lâu, rồi xe ngựa không thể đi tiếp được nữa, bà ấy dẫn mọi người xuống đi bộ. Chỉ dặn không được làm ồn, không để lộ ánh sáng, nếu không thì dọa người ta chạy mất. Con đường này dẫn lên núi Hoắc Linh, Hoa Nhi nhận ra, là một đường rẽ nhỏ trong số các nhánh.
"Không sợ ta giết ngươi sao?" Bà ấy hỏi Hoa Nhi.
"Giết ta có ích gì? Cùng lắm ta chỉ là chân sai vặt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!