Chương 69: Trẫm thực xin lỗi ngươi.

Trước Tiêu Ngôn cung, dưới thềm ngọc, thánh chỉ chói lọi nằm chắn giữa hai quân, Phan Nghi không chút nể tình mà đem những tội trạng của hoàng đế công bố cho thiên hạ.

Trong cuộc tranh giành trữ quân năm xưa, Gia Tuyên là hoàng tử duy nhất còn sống sót, vậy vì sao Minh Đức đế thà truyền ngôi cho hoàng tôn chưa đầy mười tuổi, cũng không muốn truyền cho hắn?

Đáp án đã rõ như ban ngày. Những kẻ trước đây cung kính gọi hoàng đế, giờ phút này thấy nhà cháy lòi mặt chuột, cũng chẳng buồn dùng kính ngữ nữa.

"Sáu năm trước, nếu không phải Gia Tuyên từ giữa gây khó dễ, nói Đông Xuyên hầu có tâm mưu phản, tiên đế đã sớm tra rõ vụ án ải Long Phong."

"Đông Xuyên hầu vì hắn mà nam chinh bắc chiến, còn hắn vì cái ngôi vị danh bất chính ngôn bất thuận kia mà đâm sau lưng ngài."

"Kẻ gian tế khiến mười vạn Đường Mộc quân chết không nhắm mắt đang ở ngay đây. Oan có đầu nợ có chủ, hôm nay nhà ta cho ngài một cơ hội."

Phan Nghi vẫy bàn tay gầy guộc, Cẩm y vệ khiêng long liễn đến dưới thềm ngọc. Gia Tuyên tâm đập như trống làng, hóa ra Phan Nghi giữ lại mạng hắn là cố ý để hắn phải chịu nhục nhã thế này.

Mộc Xuyên nếu không màng tình xưa nghĩa cũ, hoàn toàn có thể giết hắn trước, rồi giết Phan Nghi sau. Nhưng dù hắn có tồi tệ đến đâu, hiện tại hắn vẫn là hoàng đế, nếu Mộc Xuyên giết hắn thì chính là mưu nghịch.

Mộc Xuyên ra hiệu, khinh kỵ binh phía sau tiến lên tiếp nhận long liễn từ tay Cẩm y vệ, lùi lại cách xa trăm mét, ôm quyền nói: "Thần cứu giá chậm trễ."

Trên đường hồi cung thấy chim ưng đưa tin, Mộc Xuyên liền lệnh khinh kỵ binh tháo giáp, phi ngựa không ngừng nghỉ để cứu giá. Vào đến hoàng thành phải xuống ngựa và nộp binh khí, lúc này Cẩm y vệ đông đảo, nếu giáp lá cà e rằng khó thắng.

Gia Tuyên hơi thở mong manh: "Chuyện trước kia... là trẫm thực xin lỗi ngươi."

Mộc Xuyên không đáp. Hắn đối với Mộc Xuyên sớm đã không còn chút uy tín nào. Lời xin lỗi này, trong tai Mộc Xuyên có lẽ chỉ là kế tạm thời để giữ mạng. Mộc Xuyên cầm đao tiến lên, che chắn cho hắn ở phía sau, giống như thuở nhỏ vẫn luôn bảo vệ hắn vậy. Quốc không thể một ngày vô chủ, kẻ làm thần tử không thể không trung.

Cẩm y vệ cầm lưỡi đao sắc bén vây kín chính điện, Vĩnh Trinh chắc hẳn đang ở bên trong.

"Gia Tuyên cùng lũ loạn thần tặc tử chẳng khác gì nhau. Vĩnh Trinh mới là chính thống, vậy mà Gia Tuyên lại cho rằng Minh Đức đế nhìn lầm người, bắt Vĩnh Trinh phải chui lủi trong hẻm tối như một con chó."

Phan Nghi cười gian xảo, "Chính là con chó lớn lông nâu kia, Đông Xuyên hầu đã thấy qua chưa?"

Phan Nghi hẳn đã biết tình hình chiến sự ở Tây Thùy, thấy đại thế đã mất liền muốn trả thù Đường gia. Nhưng nếu muốn trả thù, vì sao còn giữ mạng hoàng đế và Vĩnh Trinh?

Tào Minh Thành từng nói cha mẹ Phan Nghi chết dưới đao của phụ thân, nên mục tiêu của gã không phải trả thù Đường gia, mà là tìm hắn để báo thù riêng.

Giọng nói the thé của Phan Nghi vang vọng: "Gia Tuyên bị cổ trùng gặm nhấm đến thần trí không rõ, Vĩnh Trinh thì chỉ là một con chó, vận số Đường gia đã hết, Đông Xuyên hầu sao không thay thế đi?"

Gia Tuyên sợ nhất chuyện "Tốt" thay "Soái", vừa day huyệt thái dương vừa ho vừa nói: "Ngươi nếu giết trẫm, đó là mưu phản, sau này sẽ bị muôn đời sử quan mắng nhiếc..."

Đã dám kháng chỉ thì còn sợ gì sử quan? Mộc Xuyên không hề hứng thú với long ỷ, hắn chỉ muốn trả lại một thiên hạ thanh bình cho Đại Yến, còn bộ dạng thất thố của Gia Tuyên lúc này thật quá nực cười.

Bóng nắng đã nghiêng về tây, Mộc Xuyên vẫn đứng sừng sững không nhúc nhích, thu hết bố phòng của Cẩm y vệ vào tầm mắt.

Phan Nghi thấy khuyên không được hắn, đành phải đổi sách lược: "Đông Xuyên hầu trung thành hộ chủ như thế, nhà ta cũng chẳng còn gì để mất, sự đã đến nước này chỉ có thể cá chết lưới rách."

Kẻ hoạn quan làm việc vốn sợ đầu sợ đuôi, đối với hoàng đế có thể gọi thẳng tên, nhưng lại chẳng bỏ được cách tự xưng "nhà ta".

"Trưa mai, cũng tại nơi này, dùng binh phù Cấm quân và Đường Mộc quân để đổi lấy Vĩnh Trinh. Đông Xuyên hầu nếu dám giở trò trá ngụy, Đường gia sẽ tuyệt tự."

Mộc Xuyên đồng ý."Nếu để tên hoạn quan đó cầm được binh phù, hắn không những không thả người mà còn chém chúng ta. Ngươi còn nói đạo lý gì với hắn? Hắn là tên giặc Oa tội ác tày trời..."

Giờ thì biết Phan Nghi là giặc Oa rồi sao? Trước đây đã làm cái gì? Vì ngồi lên cái ghế long ỷ đó mà cam tâm bị nhốt trong Tiêu Ngôn cung như một cái lồng chim, suốt ngày đánh cờ với chính mình, tự lừa mình dối người rằng đã có cả thiên hạ, không ngờ cuối cùng xôi hỏng bỏng không.

Giặc Oa đã bị chém giết sạch sẽ, huyết thù của mười vạn trung hồn đã báo, Mộc Xuyên không muốn lãng phí thời gian tranh cãi vô nghĩa. Ai làm hoàng đế không phải chuyện hắn có thể quyết định, nhiệm vụ hàng đầu lúc này là cứu Vĩnh Trinh và giết Phan Nghi.

Khinh kỵ binh đưa Gia Tuyên đến Thái y viện, Mộc Xuyên đi đến Quân cơ xứ tìm Phó Tông, trùng hợp Phó Sơ Tuyết cũng ở đây. Nhìn thấy người mình đêm ngày mong nhớ, mắt Mộc Xuyên sáng rực lên. "Kỳ An."

Phó Sơ Tuyết tựa như không xương cốt mà nằm trên ghế dài, thân hình gầy thanh mảnh, dưới thân lót một tấm thảm lông xù, mắt nửa nhắm nửa mở, trong lòng ôm lò sưởi tay.

"Phan Nghi lại giở trò gì nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!