Chương 6: Chuyện cũ trước hiên

Tiên đế Minh Đức bỏ bê triều chính, khiến quan lại cổ hủ, lòng dân ly tán. Bản thân ông ta không lo cầu tiến, suốt ngày chỉ biết tế trời cầu thần. Ông ta cho rằng thủ đoạn hữu hiệu nhất để nắm giữ triều chính chính là giam giữ con cái của các quan tướng làm con tin trong cung.

Năm Minh Đức thứ mười hai, Mộc Lâm được phong làm Trấn Quốc đại tướng quân, Minh Đức đế lệnh cho nhi tử của ông là Mộc Xuyên vào cung làm chất tử. Năm ấy Mộc Xuyên mười tuổi, khi đang tản bộ bên hồ sen thì tình cờ gặp một mỹ nhân tuổi tác tương đương mình.

Mỹ nhân kia da trắng như tuyết, dáng người thanh mảnh, trông xinh đẹp chẳng khác nào búp bê bằng sứ. Mộc Xuyên không tự chủ được mà tiến lại gần, bỗng nghe người kia lên tiếng: "Nơi đây đầy rẫy sói dữ hổ bạo, mấy ngày nữa ta sẽ rời đi, còn ngươi cứ ở lại đây mà chờ chết đi."

Hắn không ngờ một người xinh đẹp như thần tiên mà lời nói lại cay nghiệt đến vậy, chỉ biết ngây người đứng chôn chân tại chỗ. Người kia thấy hắn không nói lời nào liền cười nhạo: "Trông diện mạo cũng đường hoàng, chẳng lẽ lại là kẻ câm?"

Cách đó không xa bỗng vang lên tiếng cười lanh lảnh. Người kia kéo Mộc Xuyên trốn sau núi giả, thấy một nam hài mặc y phục màu xanh nhạt chạy đến ven hồ.

Người kia nói: "Hắn thắt đai lưng vân văn, chắc hẳn là hoàng tử, nhưng chỉ có một cung nữ đi theo, tám phần là kẻ không được sủng ái."

Vị hoàng tử lấy cành liễu trêu đùa đám cá chép dưới hồ, đang chơi đùa vui vẻ thì bị cung nữ phía sau đẩy ngã xuống nước. Hồ sen tuy không sâu đối với người lớn, nhưng đủ để dìm chết một đứa trẻ không biết bơi. Thấy hoàng tử vùng vẫy, Mộc Xuyên định cứu người nhưng bị giữ lại:

"Cung nữ kia chắc chắn chịu người sai khiến, ngươi nếu muốn sau này yên ổn trong cung thì đừng có chuốc lấy rắc rối."

Mộc Xuyên gạt tay đối phương ra, không nói nửa lời liền nhảy xuống hồ vớt vị hoàng tử lên. Đến khi người kia rời cung, hắn mới biết đó là thế tử Diên Bắc

- Phó Sơ Tuyết, còn đứa trẻ hắn cứu là tiểu hoàng tử Gia Tuyên.

Lần đầu gặp Phó Sơ Tuyết, hắn cảm thấy y gầy yếu lại xảo quyệt. Về sau nghe đồn y bệnh tật quấn thân, hắn vốn tưởng gặp lại sẽ thấy một kẻ dung nhan tiều tụy, không ngờ y vẫn giữ được phong thái thanh cao tựa nhành mai trong tuyết lạnh. Chỉ một ánh nhìn đã khiến trái tim hắn lỡ nhịp.

Một lần lỡ mắt, cả đời vấn vương. Nhưng vì vết xe đổ của mẫu thân, hắn tự dặn lòng không được bước vào lối cũ.

Phó Sơ Tuyết tự cho mình thông minh, lấy quân lương của Đường Mộc Quân làm cái cớ để kéo hắn vào cuộc. Thực chất, trên đường tới Diên Bắc, thấy đất đai khô cạn, Mộc Xuyên đã lệnh cho thuộc hạ cũ tại Đông Tang thu gom lương thảo. Hắn đồng ý đi cùng y chẳng qua là muốn thuận nước đẩy thuyền, trả lại nhân tình cho lão hầu gia.

Phó Sơ Tuyết ban đầu là cố ý áp sát khi rót rượu, lúc sau lại chủ động dựa vào lòng hắn trong xe ngựa, rồi lại đòi ở chung phòng... y lấy sắc dụ người cốt để ép hắn đoạt lương! Quả thực là diện mạo bồ tát mà tâm địa rắn rết. Khi hắn khước từ, y liền thẹn quá thành giận mà mắng hắn là chó của hoàng đế.

Hoàng đế từng muốn phong đất cho hắn ở Đông Tang, ban tước hiệu Đông Xuyên hầu, nhưng vì sợ đám gian thần kỵ hiền tài nên mới phái hắn tới Diên Bắc, nỗi khổ này không tiện nói ra. Lão hầu gia có ơn với Đường Mộc quân, hắn vốn không muốn so đo với Phó Sơ Tuyết, nhưng không ngờ hắn càng nhượng bộ thì y càng được đằng chân lân đằng đầu.

Y ngồi xe ngựa mỗi ngày chỉ đi được ba mươi dặm, làm việc chính sự thì lười nhác, ngủ đến tận trưa mới dậy, chỉ khi ngửi thấy mùi gà nướng mới chịu tỉnh giấc. Đã vậy y còn bắt bẻ, hơi chút không vừa ý là nổi giận với hắn... Đúng là một kẻ tâm cơ, kiêu kỳ lại khó chiều. Hắn thầm nghĩ nên trói y vào cột mà đánh cho một trận, mỗi tiếng "kêu meo meo" vang lên là một roi, đánh đến khi nào y biết sợ mới thôi.

Mặc dù Mộc Xuyên cho rằng nhất kiến chung tình là chuyện không nên tin, nhưng hắn lại cảm thấy dành chút ưu ái cho mỹ nhân cũng không sao, chỉ cần đạt được mục đích thì cuộc giao dịch này cũng coi như thỏa đáng. Mãi đến khi thấy Phó Sơ Tuyết không tiếc thân mình dấn thân vào hiểm cảnh vì quân lương, hắn mới thực sự thay đổi cái nhìn về vị thế tử yếu đuối này.

Nửa đêm ngày rằm tháng bảy, biệt viện chợt bốc khói mê. Nhờ sự nhạy bén, Mộc Xuyên đã mang kỵ binh đến trước hai canh giờ, dùng cổ trùng tìm kiếm sâu trong rừng mới thấy được y. Lúc cứu người, đinh sắt chỉ còn cách đầu y chưa đầy một tấc. Phó Sơ Tuyết đã đánh cược mạng sống vào lúc dân chúng Diên Bắc lâm vào đường cùng, ẩn sau vẻ ngoài yếu ớt kia là một ý chí sắt đá. Hắn tự nhủ từ nay nên dành cho y sự tin tưởng thay vì nghi kỵ.

Một con yến nhỏ bay vào binh doanh, đậu lại trên trướng. Nơi sa trường hiếm khi thấy sinh linh, nhìn thấy con yến ấy, Mộc Xuyên bỗng cảm thấy thanh trọng đao bên hông không còn nặng nề như trước.Trong trướng, ánh nến lung linh soi rõ khuôn mặt Phó Sơ Tuyết. Đến giờ thân, thuốc tê đã tan hết, y chậm rãi mở mắt. Mộc Xuyên đưa cho y chén nước.

Phó Sơ Tuyết ngồi dậy, nhấp một ngụm nước, giọng nói hơi khàn: "Lương thực cho Diên Bắc đã đi đến đâu rồi?"

"Ngày mai sẽ tới nơi."

"Tướng quân tới Tây Thùy mấy ngày nay..."

Mộc Xuyên đoán được ý y: "Trong quân có phó tướng Tịch Chính Thanh trấn giữ, người này là thuộc hạ cũ của phụ thân ta, vừa là thầy vừa là bạn, ngài cứ yên tâm."

"Còn mấy thiếu nữ câm kia thì sao?"

"Ta đã cho dán cáo thị tìm người thân ở nha môn."

Nghe mọi chuyện đã ổn thỏa, Phó Sơ Tuyết thở phào, nhưng lập tức đổi giọng mắng: "Ngài hứa bảo vệ ta chu toàn, kết quả đợi đến khi ta sắp bị đục lỗ trên đầu mới tới. Hôm nay nếu ta mất mạng, sau này chắc chắn đêm nào cũng báo mộng khiến ngài mất ăn mất ngủ, cho ngài biết thế nào là hối hận!"

Mộc Xuyên biết mình đuối lý, đành đứng yên làm bia cho y mắng suốt nửa khắc đồng hồ. Tả tư mã định vào báo cáo quân vụ, nghe thấy tiếng chửi bới bên trong thì ngần ngại không dám vào. Nhưng quân kỷ nghiêm minh, sợ trễ nải quân tình sẽ bị xử phạt, hắn ta đành lau mồ hôi lạnh, vén màn bước vào.

"Tướng quân, Lư Tự Minh và dư đảng đã bị áp giải vào trướng, khi nào thì thẩm vấn?"

Phó Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng, thay hắn quyết định: "Thẩm vấn ngay bây giờ."

Tri huyện huyện Thiện phạm tội, lẽ ra phải do Tri phủ Tây Thùy xử lý, nhưng Mộc Xuyên là chính nhất phẩm, lại có tước vị Đông Xuyên hầu, chức quan cao hơn đốc phủ địa phương nên có quyền thẩm vấn mà không cần tấu trình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!