Chương 47: Giằng co tại Bái Nguyệt lâu

Sau khi diện thánh, Phó Sơ Tuyết nghỉ ngơi một ngày. Đợi đến chạng vạng, khi thể lực đã hồi phục đôi chút, y phân phó Tiêu Bảo chuẩn bị ngựa để đi vào hẻm tối đón nhi tử của phế thái tử.

Trên đường đi, nghe tin Tào Minh Thành mở tiệc tại An Thọ Lâu, y không yên tâm cho Mộc Xuyên nên ghé qua xem tình hình.

Vừa đến cửa đã bị thị vệ ngăn lại, Phó Sơ Tuyết đang định đi tìm viện binh thì bên trong truyền ra tiếng đổ vỡ, cấm quân đeo đao từ hẻm bên cạnh tràn vào lâu. Thấy Mộc Xuyên có chuẩn bị từ trước, Phó Sơ Tuyết mới nhẹ lòng.

Một lát sau, Mộc Xuyên cùng Đường Chí Viễn bước ra khỏi lâu.

Phó Sơ Tuyết ra lệnh: "Đi hẻm tối."

Xe ngựa lướt qua trước mắt Mộc Xuyên, Phó Sơ Tuyết cố ý vén rèm xe, chạm phải ánh mắt thâm thúy của hắn. Ngay sau đó, y nghe thấy tiếng ai đó đuổi theo xe ngựa gọi "Kỳ An".

Tiêu Bảo hỏi: "Chủ tử, có cần dừng xe không?"

"Không cần, đi mau chút nữa."

Người chạy làm sao nhanh bằng ngựa. Xe ngựa đến hẻm tối rồi dừng giữa đường, Đường Vĩnh Trinh dùng cả tay lẫn chân bò tới, Phó Sơ Tuyết đưa gã lên xe. Vài tên khất cái vây quanh chìa tay xin cơm. Hiện tại cứu được một người chứ không cứu nổi cả đám, Tiêu Bảo đem bánh mềm chia cho họ.

Phó Sơ Tuyết thở dài nói: "Ta, Phó Sơ Tuyết, hướng các ngươi bảo đảm, một ngày kia định sẽ diệt trừ gian nịnh, dẹp yên hẻm tối, để con dân Đại Yến lại được thấy ánh mặt trời."

Đầu hẻm lại vang lên tiếng của Mộc Xuyên, Phó Sơ Tuyết bảo Tiêu Bảo đi đường vòng trở về Vọng Lâu. Xe ngựa vòng quanh Thượng Kinh hơn nửa vòng, Mộc Xuyên sức bền kinh người, vẫn bám theo không rời.

"Kỳ An, Kỳ An, Kỳ An......"

"Kỳ cái gì mà kỳ! Nửa đêm nửa hôm còn gào thét không cho ai ngủ à!" Một mụ đàn bà đanh đá mở cửa sổ mắng xối xả.

Phó Sơ Tuyết thấy hắn ăn mắng thì trong lòng thầm sướng, dắt hắn chạy như dắt chó suốt một canh giờ rồi mới nghênh ngang đi vào cung.Tả Bình An bị giữ ở thiên điện của điện Chiêu Nhạc, Phó Sơ Tuyết được hoàng đế cho phép đã đưa gã về Vọng Lâu. Vọng Lâu từng là nơi ở của tiên hoàng, cảnh sắc thanh nhã, bên trong tiện nghi.

Phó Sơ Tuyết chọn nơi này có hai mục đích: một là quan sát động tĩnh của hoàng đế, hai là nhận được sự bảo vệ của cấm quân. Đám gian nịnh ngày càng càn rỡ, tối nay dám cho Cẩm Y Vệ động võ ở An Thọ Lâu thì sau này không biết sẽ lén lút ám hại y lúc nào.

Đường Vĩnh Trinh run rẩy xuống xe, không dám mở miệng nói tiếng người. Phó Sơ Tuyết trấn an: "Phụ thân ngươi có ân với ta, người làm ơn phải biết báo đáp. Ta cam đoan với ngươi, có ta ở đây một ngày, không kẻ nào có thể hại ngươi."

Sắp xếp cho Đường Vĩnh Trinh xong, y đi gặp Tả Bình An.

"Nhiều ngày không gặp, thế tử gầy đi nhiều......"

"Được rồi, đừng khách sáo nữa."

Phó Sơ Tuyết đi thẳng vào vấn đề, "Ta biết ngươi có nỗi khổ, nhưng ngươi có nghĩ tới không, khi chúng lợi dụng xong, ngươi và mẫu thân ngươi vẫn sẽ bị diệt khẩu. Đằng nào cũng chết, sao phải liên lụy đến Mộc Xuyên?"

Tả Bình An rơi lệ đầy mặt: "Tất cả là tại hạ nhất thời hồ đồ."

Làm gian tế nửa tháng trời không hé răng, bị bắt rồi lại bảo nhất thời hồ đồ, thật nực cười. Nhưng giờ không phải lúc so đo, dù gã thật sự hối hận hay giả vờ nhận sai thì đám gian nịnh chắc chắn đã chuẩn bị sẵn đòn vu khống.

Hoàng đế không tra ra được gì chứng tỏ Tả Bình An kín miệng, nếu ép gã cắn ngược lại gian thần, mẫu thân gã sẽ gặp nguy.

Phó Sơ Tuyết nói: "Trước đây ngươi ở trong quân đối đãi với ta không tệ, ta tin ngươi không cố ý bôi nhọ Mộc Xuyên. Chỉ cần ngươi không ra làm chứng, ngươi vẫn còn giá trị với đám gian nịnh, mẫu thân ngươi sẽ được sống. Ta đã có thể cứu ngươi từ tay hoàng đế thì cũng có thể tìm thấy bà ấy, ngươi cứ an tâm ở lại đây chờ tin ta."

Tả Bình An cảm động: "Tạ thế tử."

Phó Sơ Tuyết hỏi han vài câu chuyện nhà, rồi bỗng nhiên chuyển sang chính sự: "À phải rồi, tờ sớ ngươi buộc tội Mộc Xuyên ngồi nhìn thắng bại được viết như thế nào?"

Thấy chỉ có Phó Sơ Tuyết thực lòng nghĩ cho mình, Tả Bình An thật thà khai báo: "Tháng chín hạ tuần, tướng quân tự ý rời bỏ vị trí, đi đến phía bắc Bạt tộc."

"Chỉ viết thế thôi sao? Không có chứng cứ, hoàng đế sao mà tin?"

Có lẽ do không gian quá an nhàn, hoặc giọng của Phó Sơ Tuyết quá bình thản, Tả Bình An buột miệng:

"Chúng từng phái người đến phía bắc Bạt tộc hứa với thủ lĩnh rằng nếu đánh hạ Diên Bắc sẽ được chia trăm mẫu ruộng, nhưng sau đó phải trả lại một nửa, tờ giao ước đó ký tên tướng quân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!