Chương 46: Gặp lại

Mộc Xuyên vốn có thói quen sinh hoạt rất quy luật, giờ Mão thức giấc, giờ Hợi đi ngủ. Nhưng dạo gần đây tâm trí nhiễu loạn nên ngủ không yên ổn, nửa đêm bừng tỉnh, hắn bèn dựa bên bàn vẽ mặt quạt.

Bàn tay vốn chỉ quen cầm đao không giỏi việc họa tranh này, nhưng vẽ nhiều bút pháp cũng dần trở nên thuần thục.

Trên mặt quạt có cảnh tuyết rơi ở thượng kinh, có gió cát đầy trời tại Đông Tang, có hoa mai nở rộ nơi Diên Bắc; rồi hắn vẽ đến bóng người gầy gò trong bộ hồng bào trên mặt thành, mực đen từ nhạt chuyển đậm, bút phong hơi khựng lại.

Cầm mặt quạt lên nhìn kỹ, hắn lại cảm thấy thiếu đi vài phần tư vị, vì thế phong cảnh dần đổi thành hình người, về sau trên mặt quạt chỉ còn lại Phó Sơ Tuyết.

Lúc y mặc hồng bào, lúc thẹn quá hóa giận, lúc ngây thơ đáng yêu, thậm chí có cả lúc không mặc y phục... Vẽ xong, hắn lại đem đốt đi.

"Loảng xoảng!"

Mộc Xuyên thu lại mặt quạt, mở cửa hỏi: "Chuyện gì?"

Đường Chí Viễn nói: "Tào Minh Thành đêm qua phái người bắt giữ Ban Phi Quang, tối nay mở tiệc tại An Thọ lâu, muốn mời ngài đi."

Mộc Xuyên suy nghĩ một lát rồi đáp: "Ta không đi."

Đường Chí Viễn khuyên nhủ: "Bọn họ một kẻ là đương triều thừa tướng, một kẻ là chưởng ấn thái giám của Tư Lễ Giám, có thể mở tiệc chiêu đãi chứng tỏ chưa muốn xé xác đánh nhau ngay. Đánh giặc không phải luôn chú trọng tiên lễ hậu binh sao? Ngài trực tiếp cự tuyệt e là không ổn."

"Ta không có gì để nói với đám thuyết khách đó."

Mộc Xuyên định đóng cửa thì Đường Chí Viễn đưa tay giữ lấy kẹt cửa, khẩn cầu: "Tào Tuyết dạo này thân thể không tốt, ta muốn gặp con bé một lần. Lần này... ngài coi như giúp ta một tay, xong việc ta sẽ nói cho ngài một chuyện liên quan đến Phó Sơ Tuyết."

Nhắc đến Phó Sơ Tuyết, ánh mắt Mộc Xuyên khẽ biến động. Đường Chí Viễn ái nữ sốt ruột, mà Tào Tuyết lại là một mắt xích trong kế hoạch của hoàng đế, Mộc Xuyên động lòng trắc ẩn: "Được, tối nay ta sẽ đi."An Thọ lâu vốn có tên là Ngọc An lâu, vì tiên hoàng lúc về già thường xuyên mở tiệc tại đây nên ban tên An Thọ, ý chỉ: An hưởng tuổi già. Tân đế kế vị, nơi này trở thành chốn tiêu khiển của bách quan.

Tào Minh Thành vì muốn thâu tóm quyền lực đã bắt giữ vô số thiếu nữ trẻ tuổi, bắt họ phục vụ các quan viên nhất phẩm, nhị phẩm, khiến đám mệnh quan triều đình được hưởng lạc đến quên cả trời đất, biến nơi đây thành chốn ôn nhu hương dâm mỹ.

Quan viên muốn thăng tiến liền tới đây nịnh bợ cấp trên. Tào Minh Thành nhìn ra cơ hội kiếm chác, phí vào cửa từ ba lượng tăng vọt lên ba mươi lượng.

Một quan viên ngũ phẩm bổng lộc cả năm chỉ có năm mươi lượng bạc, tới đây một chuyến đã tốn mất ba mươi lượng, chỉ dựa vào bổng lộc chắc chắn không kham nổi, vì thế bọn họ bắt đầu nảy sinh tà tâm, bóc lột bá tính và cấp dưới.

Khoảng cách giàu nghèo giữa các quan viên ngày càng rõ rệt. Quan cấp thấp nghĩ rằng nếu được cấp trên để mắt, một ngày nào đó mình cũng sẽ l*n đ*nh cao, ngân lượng bỏ ra sẽ không uổng phí; trong khi quan cấp cao lại âm thầm tư thông, hình thành một rào cản kiên cố, suốt năm năm trời không cho bất kỳ tân quan nào được lộ mặt tại triều đình.

Đèn hoa vừa thắp, An Thọ lâu tối nay khác hẳn mọi khi. Cửa ra vào có Cẩm Y Vệ mặc thường phục canh gác, bên trong đèn đuốc sáng trưng, phô trương hết mức chỉ để đón một người.

Mộc Xuyên bước vào dự tiệc. Trong không khí phảng phất hương thơm nhàn nhạt, có vài phần tương tự với mùi hương hoa sen trong điện Chiêu Nhạc. Vũ nữ dẫn đường tư thái khiêm nhường, chậm rãi đẩy cửa nhã các.

Bên trong ấm áp như xuân. Tào Minh Thành mặc gấm vóc thêu mây chìm ngồi ở chủ vị, Phan Nghi mặc thường phục ngồi bên phải, chỗ trống bên trái hiển nhiên dành cho hắn.

Mộc Xuyên ngồi xuống, Đường Chí Viễn đứng giữa phòng đầy ngượng ngùng, hai kẻ kia cũng không sắp xếp ghế ngồi, rõ ràng muốn gã phải chịu nhục.

Vị sắc lặc vương từng oai phong một cõi ở Tây Thùy, nay tới thượng kinh lại bị người ta đem ra làm trò khỉ, Mộc Xuyên chỉ lạnh lùng đứng nhìn.

Tào Minh Thành vỗ tay, vũ nữ chuyển đến một chiếc ghế nhỏ đặt giữa phòng, dưới ba đôi mắt nhìn chằm chằm, Đường Chí Viễn mỉm cười đạm nhiên rồi ngồi xuống. Quả nhiên là kẻ co được dãn được, lòng dạ thâm sâu.

Mộc Xuyên cứ tưởng màn dạo đầu chỉ có vậy, không ngờ kịch hay mới bắt đầu. Tào Minh Thành lại vỗ tay, vài ca cơ tuyệt sắc nối đuôi nhau bước vào, khoác trên mình lớp sa mỏng, tay ôm tỳ bà. Kẻ dẫn đầu mặc hồng y, đeo khăn che mặt, ánh mắt dừng lại trên người Đường Chí Viễn.

Mộc Xuyên nhìn theo, thấy mắt Đường Chí Viễn như muốn lọt ra khỏi hốc. Tiếng đàn sáo vang lên, vũ nữ uyển chuyển nhảy múa, ca cơ liếc mắt đưa tình. Kẻ dẫn đầu dáng người yểu điệu nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ, chắc hẳn bằng tuổi với Đường Chí Viễn.

Kết hợp với phản ứng của Đường Chí Viễn, Mộc Xuyên kết luận: Ca cơ này chính là tiểu thiếp Hồng Diễm của Tào Minh Thành. Để Hồng Diễm ra hát, một là để cảnh cáo việc Đường Chí Viễn đứng ở phe không rõ ràng, hai là để uy h**p gã.

Một vương gia còn bị bọn chúng đùa giỡn trong lòng bàn tay, nếu hắn cứ khăng khăng truy tra vụ thông đồng với địch thì kết cục cũng sẽ như vậy.

Mộc Xuyên không thấy áp lực, chỉ thấy nhàm chán. Tào Minh Thành vì thể diện mới cưới Hồng Diễm, nhưng lại để bên mình hành hạ hơn hai mươi năm.

Để Hồng Diễm kinh doanh trà lâu Khách Lai là vì nơi đó có một đống sổ sách gian lận, nếu sự việc bại lộ sẽ để nàng ta gánh tội; biết Đường Chí Viễn có tư tình với nàng ta nên dùng nàng ta làm mồi nhử, ép gã phải làm việc xấu cùng chúng; giờ lại bắt nàng ta hát ở đây, ý chỉ nàng ta sớm đã là hạng phong trần. Trong mắt lão thừa tướng, nàng ta chỉ là công cụ lợi ích, lão chưa từng coi nàng ta là con người.

Nhưng thái độ của Đường Chí Viễn rõ ràng là khác biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!