Mùng một Tết, tế thiên tế tổ tiên.
Gia Tuyên ban đêm trở lại tẩm cung, trút bỏ miện phục, tháo mặc quan, mái tóc dài tùy ý xõa tung làm giảm đi vài phần uy nghiêm. Bóng đêm thâm trầm, trong cung thắp đèn hoa sen tỏa ra vầng sáng nhu hòa, không khí phảng phất mùi hương ngọt lịm.
Tào Tuyết đang ở chính sảnh mặc nguyên y phục chờ đợi, thấy bóng người liền hành lễ: "Bệ hạ."
Gia Tuyên ôm lấy bả vai nàng dìu vào phòng ngủ, ngữ khí rất mực ôn nhu: "Đã bảo nàng chớ có đợi trẫm rồi cơ mà."
Tào Tuyết mặc chiếc địch y dày dặn, mày mắt đều lộ vẻ thư thái sau khi được nhu tình vỗ về, thế nhưng nơi đáy mắt vẫn vương chút u ám, đôi môi không chút huyết sắc. Nhìn từ phía sau, vòng eo nàng gầy gò đến mức bị làn tóc dài che lấp hết cả.
"Tới đây, uống thuốc đi." Gia Tuyên bưng chén thuốc trên bàn trà lên.
Tào Tuyết có đôi mắt phượng, dung mạo không tính là mỹ diễm. Khi mang thai nàng đã dốc hết tâm lực, đến lúc sảy mất hài tử lại càng tổn hại tinh thần lẫn thể xác.
Những ngày gần đây nàng càng thêm suy nhược, có lẽ do uống quá nhiều thuốc nên cơ thể sinh ra phản ứng bài trừ, hễ chén thuốc đen đặc đưa đến mũi là nàng lại bắt đầu buồn nôn.
Gia Tuyên vỗ vỗ lưng nàng, dịu dàng bảo: "Thân thể nàng yếu, phải ngoan ngoãn uống thuốc."
"Vâng."
Sau khi Tào Tuyết uống xong, Gia Tuyên tìm một miếng mứt hoa quả cho nàng. Được hoàng đế dỗ dành như thế khiến nàng có chút ngượng ngùng, đôi gò má ửng hồng:
"Thần thiếp đâu phải hài tử hai tuổi..."
"Ha ha."
Từ xưa đế vương đa tình, hoàng đế nguyện ý dỗ dành Tào Tuyết, hậu cung lại chỉ có mình nàng, điều đó khiến nàng cảm thấy mình nhận được sự thiên vị của bậc quân vương nên dốc hết tâm sự.
"Thiếp từ nhỏ cùng mẫu thân ở tại biệt viện Tào phủ, mùa đông không có y phục chống rét, mùa hạ ăn không đủ no. Mẫu thân dạy thiếp phải chăm chỉ đọc sách, dù thiếp học giỏi hơn các ca ca nhưng phụ thân lại chưa từng để mắt tới, mãi cho đến đầu năm ngoái..."
"Phụ thân nói muốn thiếp làm một việc, sự thành rồi mẫu thân mỗi năm mùa đông đều có y phục ấm. Thiếp đồng ý uống thuốc, tỉnh lại liền..."
"Đó là cốt nhục của thiếp, là ràng buộc duy nhất của thiếp trên đời này, thiếp không muốn mất đi hài tử, thực xin lỗi bệ hạ, thực xin lỗi..."
Tào Tuyết từ nhỏ cha không thương mẹ không yêu, khó khăn lắm mới có một hài tử, tự nhiên là trân trọng hết mực. Gia Tuyên cũng muốn có hài tử, nhưng hắn lại càng muốn long ỷ và giang sơn này hơn.
Hai mươi năm trước, Minh Đức đế sau khi say rượu đã lâm hạnh vài cung nữ, một người trong đó mang long thai. Vốn tưởng mẫu bằng tử quý, nào ngờ lúc sinh nở, bà đỡ nhận được thánh lệnh: khử mẫu lưu tử.
Vị hoàng tử lớn lên ở thiên viện bị thái giám cắt xén vật tư, mùa đông chỉ có thể quấn chiếu sưởi ấm. Để được phụ hoàng chú ý, Gia Tuyên nỗ lực học tập, ngay cả thư đồng của thái tử cũng thường xuyên khen ngợi hắn, nhưng phụ hoàng vẫn chẳng màng ngó tới.
Phụ hoàng đem tất cả yêu thương dành cho thái tử, biết thái tử thích gì, giỏi gì. Còn Gia Tuyên đến tên họ mẫu thân là gì cũng không biết, hỏi phụ hoàng, phụ hoàng chỉ đáp:
"Không nhớ rõ."
Dựa vào đâu mà thái tử sinh ra đã được chúng tinh phủng nguyệt? Dựa vào đâu thái tử chẳng cần tốn sức cũng có được sự chú ý của phụ thân?
Gia Tuyên hận huynh trưởng của mình. Sau khi trưởng thành, biết được nguyên nhân cái chết của mẫu thân, hắn đem lỗi lầm quy kết cho chính mình, sợ liên lụy đến người thân yêu nên không muốn thâm giao với ai, cho đến khi gặp được Mộc Xuyên.
Mộc Xuyên đã cho hắn sinh mệnh thứ hai, Gia Tuyên nhận hắn làm huynh trưởng, hứa rằng "sau này trẫm có gì cũng chia cho ngươi một nửa". Hắn không lập hậu, không nạp phi chính là không muốn bị kiềm chế, nhưng người tính không bằng trời tính.
Sai lầm bắt đầu thì không thể có kết quả đúng đắn, nhưng khi Tào Tuyết quỳ dưới án thư, khóc lóc cầu xin hắn cứu lấy hài tử của họ, hắn đã lần đầu tiên mềm lòng.
Tào Tuyết cùng hắn đồng bệnh tương liên, Gia Tuyên cũng có chút hảo cảm với nàng, nếu không đã chẳng tùy ý để Tư Lễ Giám đi Tây Thùy tam phương hội thẩm. Gia Tuyên chưa bao giờ cảm nhận được ấm áp gia đình, nếu gian nịnh biết chừng mực mà dừng tay, hắn tuyệt đối sẽ không thân thủ hủy diệt hạnh phúc khó khăn mới có được này.
Năm năm qua hắn một mực nhẫn nhịn, trơ mắt nhìn gian nịnh làm Đại Yến tan tác. Hiện tại, hắn không thể để gian nịnh kéo mình xuống khỏi long ỷ, hủy hoại giang sơn Đại Yến.
Tào Tuyết sụt sùi khóc lóc: "Thiếp từng oán hận vận mệnh bất công, không ngờ trời cao lại ban ơn trạch lớn lao, người quan tâm thiếp nhất thế gian này lại chính là bệ hạ."
Gia Tuyên cười lộ hai lúm đồng tiền: "Nàng hãy ngoan ngoãn uống thuốc, dưỡng tốt thân thể, sau này chúng ta sẽ lại có hài tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!