Chương 41: Độc đến tạng phủ

Phó Sơ Tuyết tự cho mình là thanh cao, gần đây xem sách nhiều mới phát hiện chính mình ngu muội vô tri. Bàn chuyện cưới hỏi vốn phải suy xét đến điều kiện của hai bên, nhưng y cố tình phản nghịch tùy hứng, cho rằng tình yêu chính là nhìn vừa mắt nhau.

Sớm biết Mộc Xuyên muốn báo thù, vậy mà y vẫn muốn thông qua quan hệ x*c th*t để giữ người lại Diên Bắc, đoạn cảm tình này đều là do y chủ động thúc đẩy.

Y thích Mộc Xuyên, nhưng lại chẳng thể làm ra chuyện hạ giá như chủ động tỏ tình truy đuổi. Việc hỏi một câu "cùng ta ở Diên Bắc trường cửu có được chăng" đối với y đã là sự nhún nhường lớn nhất rồi.

Thế nhưng Mộc Xuyên lại giữ thái độ không từ chối, không tiếp nhận, cũng không chống cự, sau khi ăn sạch sẽ y rồi liền phủi mông bỏ đi.

Phó Sơ Tuyết từng nghĩ đến việc đuổi theo tới Thượng Kinh, nhưng lại thấy Mộc Xuyên một lời tỏ tình cũng không nói, một lời hứa hẹn cũng không trao, nếu chỉ vì đã ngủ với nhau mà bám đuôi không dứt thì thật quá mất mặt.

Vì thế y nhờ phụ thân nhờ vả các thuộc hạ cũ trong nội các giám sát nhất cử nhất động của Mộc Xuyên, ngày ngày quyết chí tự cường, chính là vì muốn lần gặp mặt sau Mộc Xuyên sẽ nhìn mình bằng con mắt khác.

Hôm nay nội các báo về: Đông Xuyên hầu do bị mưu hại tội "tọa sơn quan hổ đấu" nên đã phải quỳ suốt một đêm ngoài điện Chiêu Nhạc.

Thống soái ngồi xem thắng bại là trọng tội chém đầu, hoàng đế nếu thực sự muốn phạt thì sẽ không bắt Mộc Xuyên quỳ. Rất có thể hoàng đế muốn dùng việc này làm cái cớ để đòi hỏi Mộc Xuyên điều gì đó, mà hắn lại kháng chỉ nên hoàng đế mới bắt hắn quỳ cả đêm.

Hoàng đế muốn cái gì?

Phó Sơ Tuyết cẩn thận phân tích cục diện hiện tại, cảm thấy hoàng đế hẳn là làm bù nhìn đã lâu, muốn dùng Mộc Xuyên như một thanh đao để khai đao với đám gian nịnh.

Thế lực của Tào Minh Thành trải khắp triều đình, còn thuộc hạ cũ của Phó gia tại nội các lại rất đông, hoàng đế rất có thể đã biết quan hệ của họ nên muốn Mộc Xuyên khuyên y xuất sĩ làm quan. Mộc Xuyên không muốn y bị liên lụy, cho nên mới quỳ suốt một đêm.

Trước đây Phó Sơ Tuyết cảm thấy mình luôn là người hy sinh nên trong lòng không cân bằng, giờ đây Mộc Xuyên đã cho đáp lại, y lại chẳng thể vui mừng nổi.

Nếu lúc trước y không tùy hứng, không đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ cuối cùng kia, Mộc Xuyên đã không có vướng bận, có thể dốc hết sức mà liều một phen.

Mùa đông âm lãnh, mặt đất phủ tuyết lạnh lẽo, dù thể chất của Mộc Xuyên có tốt đến đâu cũng khó lòng chống chọi với cái rét thấu xương. Huống hồ, nam nhân của y phạm lỗi thì nên để y phạt, kẻ khác khoa tay múa chân tính là gì?

Việc đã đến nước này, có rối rắm cũng vô ích. Muốn thay đổi hiện trạng thì phải nhìn vào thực tại, định ra mục tiêu rõ ràng và nỗ lực nâng cao bản thân. Chỉ khi nắm quyền lực trong tay mới có thể vặn ngã gian thần, khiến hoàng đế phải kiêng dè.

Gần đến tháng Giêng, hoa mai bên ngoài noãn các nở rộ rực rỡ. Phó Sơ Tuyết ôm lò sưởi dựa lan can mà đứng, ánh mắt xuyên qua ngàn lớp hoa ảnh hướng về Thượng Kinh cách xa nghìn dặm.

Tin tức "Đông Xuyên hầu quỳ suốt đêm trước chân hoàng đế" truyền đến tai dân chúng, Phó Sơ Tuyết nhận ra trong đó có chút cố tình. Đông Xuyên hầu chinh chiến Đông Tang, kinh lược Tây Thùy, bình định Diên Bắc, vốn được bá tánh kính yêu.

Kẻ tung tin cố ý kích động dư luận chính là muốn bá tánh minh oan cho hắn, từ đó gán cho Mộc Xuyên cái mũ "công cao át chủ".

Để áp chế dư luận, Phó Sơ Tuyết bảo Tiêu Bảo tìm người kể chuyện viết tiếp "Đông Xuyên hầu trở lại Diên Bắc". Phụ thân nói y là người động tâm trước, vậy y sẽ dùng thoại bản để uốn nắn lại nhận thức của mọi người; Mộc Xuyên không muốn kể công, vậy y sẽ thay hắn làm việc đó.

Thoại bản truyền ra ở Vân An dược quán, cướp hết khách của trà lâu. Phó Tông nắm bắt thời cơ đẩy ra các loại trà dưỡng sinh, kiếm được tiền đầy bồn đầy bát.

"Đông Xuyên hầu vì lấy lòng thế tử đã mua vải, may áo da cho ngài ấy. Diên Bắc đại hạn, Đông Xuyên hầu chủ động xin đi mượn lương, mùa thu chúng ta có cơm no đều là nhờ công của thế tử..."

Dân chúng vốn như cỏ đầu tường, chuyện kể theo hướng nào thì ngả theo hướng đó. Sức nóng của "Đông Xuyên hầu trở lại Diên Bắc" lập tức lấn át tin đồn "Đông Xuyên hầu quỳ một đêm".

Phó Sơ Tuyết tựa bên cửa sổ, uống trà gừng táo, phe phẩy chiếc quạt xếp do Mộc Xuyên vẽ, tâm tình rất đỗi vui vẻ. Thế nhưng đám khách uống trà lại hò hét:

"Lão tử không quan tâm tướng quân đối với thế tử tốt thế nào, bỏ tiền uống trà là muốn nghe mấy câu phong tình!"

"Phải đó! Ta tới đây là để ăn thịt, cứ dọn cháo trắng rau xanh mãi là thế nào?"

Phó Sơ Tuyết vốn học mọi tư thế từ thoại bản, bảo y biên những thứ dung tục này quả thực là lộn xộn, chỉ có thể trơ mắt nhìn khách khứa dần tản mát.

Qua ba ngày, người kể chuyện hớn hở nói: "Dược quán ở Thượng Kinh truyền về chương mới, lần này nhất định đại bạo!"

"Dưới ánh trăng thanh, Đông Xuyên hầu cùng thế tử nâng chén rượu nồng, bóng mai lay động, hương thầm lẩn khuất, chẳng mấy chốc y phục thế tử đã ướt đẫm."

Khách uống trà nghiền ngẫm: "Đây... đây là ở ngoài đồng nội sao?"

"Thảo nguyên mênh mông, Đông Xuyên hầu cùng thế tử tận tình đua ngựa, thế tử hoảng hốt không phân rõ được là do lưng ngựa xóc nảy hay là thứ gì khác..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!