Sáng sớm hôm sau, Mộc Xuyên thức dậy rửa mặt chải chuốt, vẫn thấy Phó Sơ Tuyết còn nằm trên giường.
Hắn khẽ gọi: "Thế tử."
Phó Sơ Tuyết áo ngủ xộc xệch, lộ ra mảng ngực trắng ngần, sợi tóc rối bời rũ trước trán.
Y khẽ hé mắt: "Đã biết kho lương trống rỗng, thân thể ta lại đang ôm bệnh nhẹ, hay là..."
"Ngài và ta cùng đi mượn lương, nếu Tri huyện nghênh đón mà chỉ có mình ta đi trước thì thật không hợp tình hợp lý."
Đến Tây Thùy trước thì phơi nắng suốt năm ngày, sau lại bị Mộc Xuyên từ chối việc đoạt lương, hôm qua còn bị hắn giáo huấn rằng "nhìn mặt mà đ*ng d*c thì chẳng khác gì cầm thú"...
Phụ thân chưa bao giờ mắng y như vậy, Mộc Xuyên rõ ràng tuổi tác xấp xỉ y, sao trên người lại có cái vẻ nghiêm khắc như bậc lão nhân thế này?
Phó Sơ Tuyết thực sự chịu đủ rồi!
"Hầu tước đến thăm Tri huyện là phúc phận lớn lao của gã, gã sao dám bắt bẻ? Đã biết kho lương không có gì, sao còn phải đi diễn kịch cho mệt thân? Lư Tự Minh chỉ sắp xếp hai gian phòng, chứng tỏ gã không biết ta tới, đã không biết thì ta không đi, có gì mà không hợp lý?" Phó Sơ Tuyết nhăn mặt, hừ mũi một cái, bô bô phát tiết cơn giận khi bị đánh thức.
Đợi một lát không thấy Mộc Xuyên trả lời, Phó Sơ Tuyết quay lưng về phía hắn, nhắm tịt mắt lại. Một lúc sau, tiếng cửa đóng lại vang lên. Biết Mộc Xuyên đã đi, y mới nhẹ lòng thở phào.
Định ngủ nướng thêm một giấc nhưng y trằn trọc mãi không ngủ được, trong lòng dâng lên một chút... áy náy. Vạn nhất Lư Tự Minh vốn định mở kho phát lương, nhưng chỉ vì hôm nay y không đi mà gã đổi ý thì sao? Phó Sơ Tuyết cảm thấy tội lỗi vì không dốc hết sức mượn lương cho bách tính Diên Bắc. Y biết không nên hành động theo cảm tính, nhưng y không nuốt trôi được cơn giận này. Rõ ràng là Mộc Xuyên nợ Phó gia, vì sao y lại phải chịu sự khinh bỉ của hắn?
Trong mắt Mộc Xuyên, y chỉ là kẻ kiêu kỳ, tùy tiện, giờ có thêm cái mác "lười biếng" cũng chẳng sao. Hắn ghét bỏ y, y cũng ghét bỏ hắn vậy!Đến giờ Thân, mùi gà hun khói thơm lừng như đôi bàn tay vô hình kéo Phó Sơ Tuyết ngồi dậy. Y lần theo mùi hương đến bên bàn, nuốt nước miếng: "Mùi gì mà thơm thế?"
Mộc Xuyên dùng giấy dầu đậy con gà lại. Phó Sơ Tuyết biết rõ còn hỏi: "Đây là vật gì?"
Mộc Xuyên không đáp. Y dụi mắt hỏi lại lần nữa: "Có gì ngon vậy, có thể cho ta nếm thử không?"
"Không thể."
"Vì sao?"
"Đây là vật phẩm Lư Tự Minh tặng ta."
Hừ, hóa ra là oán trách y không đi gặp Lư Tự Minh. Muốn dùng con gà này để bắt y cúi đầu sao? Nằm mơ đi! Phó Sơ Tuyết nén cơn thèm, đôi mắt khẽ đảo, lộc cộc chạy xuống lầu, một lát sau dẫn theo vị tiểu thiếp và nha đầu câm kia lên.
Bốn người vây quanh bàn, Phó Sơ Tuyết ngồi đối diện Mộc Xuyên, hai bên nhìn nhau đầy vẻ không vừa mắt. Đứa nhỏ câm nhìn thấy đồ ăn thì hơi hé miệng, nhỏ giọng "a a". Đêm qua trời tối nhìn không rõ, hôm nay nhìn kỹ y mới bàng hoàng phát hiện trong miệng nó không có lưỡi! Mộc Xuyên có lẽ đã phát hiện ra điều này từ đêm qua, nên mới nhìn nó chằm chằm như vậy.
Phó Sơ Tuyết xé một chiếc đùi gà đưa cho vị tiểu thiếp, cười nói khéo léo để dò hỏi: "Điền Kiến Nghĩa vì sao lại sắp xếp một nha đầu câm cho phu nhân?"
Tiểu thiếp ăn đồ người khác nên chột dạ, thành thật đáp: "Lão gia nói là để chế cổ."
Nha đầu không phải nên tìm đứa thạo việc, lanh lợi sao? Sao hắn ta lại mua một đứa trẻ để chế cổ? Phó Sơ Tuyết nghi hoặc: "Chế loại cổ gì?"
Tiểu thiếp lắc đầu: "Tiện thiếp cũng không biết."
Mộc Xuyên xé chiếc đùi gà còn lại, đứa nhỏ câm đưa tay ra đón, cánh mũi nhỏ nhắn phập phồng. Phó Sơ Tuyết trân trối nhìn chiếc đùi gà cuối cùng rơi vào bát của nó mà lòng đau như cắt.Sau bữa trưa, tiểu thiếp và đứa nhỏ về phòng, Mộc Xuyên cũng về phòng phụ. Phó Sơ Tuyết buồn chán lăn qua lộn lại trên giường, rồi khẽ nhón chân đi đến sau bình phong nhìn trộm. Thấy Mộc Xuyên đang tựa bàn, mái tóc dài xõa trên lưng, góc nghiêng của hắn... quả thực rất đẹp.
Bất ngờ Mộc Xuyên nhìn về phía bình phong, Phó Sơ Tuyết bị bắt quả tang liền vội vàng quay về phòng chính. Một lát sau, từ phòng phụ truyền ra tiếng sáo trúc. Ước chừng một canh giờ sau, một con bồ câu đưa thư bay đến bên cửa sổ, Mộc Xuyên buộc thư vào chân nó, ống thư có khắc chữ "Đường".
Là thư gửi cho Đường Mộc Quân!
Phó Sơ Tuyết bước vào phòng phụ, hỏi: "Tướng quân nghĩ giữa người với người, điều gì là quan trọng nhất?"
Mộc Xuyên không đáp.
"Là tín nhiệm!" Phó Sơ Tuyết nói, "Chúng ta tuy chưa đến mức thành thật với nhau, nhưng đều vì mục đích mượn lương mà đến, ít nhất cũng nên đồng lòng..."
Mộc Xuyên chẳng nói chẳng rằng, xách y qua một bên như xách một con mèo nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!