Sau khi đoàn thân binh rời khỏi cổng thành, Mộc Xuyên ngoái lại nhìn tòa thành cao sừng sững lần cuối, rồi đột ngột siết chặt dây cương, thúc ngựa phi nhanh cuốn theo làn bụi đỏ mịt mù trên con đường xuôi Nam. Đã quyết định báo thù, hắn không cho phép mình quay đầu lại.
Cứ ngỡ đi đủ xa thì nỗi nhớ sẽ vơi bớt, nhưng khi dừng chân, cơ thể hắn như bị rút cạn sức lực, ánh mắt không tự chủ được mà hướng về phương Bắc.
Diên Bắc có người hắn thương. Hắn ghét sự do dự của bản thân, muốn biến nỗi áy náy thành động lực báo thù, đợi đến khi mười vạn trung hồn nhắm mắt, hắn mới có thể danh chính ngôn thuận trở về bên cạnh Phó Sơ Tuyết.
Sau đống cỏ khô không xa truyền đến tiếng nói: "Tướng quân liều chết giữ gìn giang sơn, lại để lũ người hai lòng giẫm đạp tan nát. Lần này nếu không có lão phu tương trợ, e rằng ngài sẽ mắc mưu kẻ gian một cách minh bạch."
Mộc Xuyên nhìn theo tiếng động, thấy một lão giả mù, bên hông treo bầu rượu, tay chống gậy.
"Các hạ là ai?"
"Lão phu là bạn bằng hữu của Vu Thiên Cung, muốn tới Thượng Kinh vớt người, phiền Tướng quân cho quá giang một đoạn."
Lão giả này không chỉ biết hắn là ai mà còn biết hắn dừng chân ở đây để chờ sẵn, quả thực quá đỗi kỳ quặc. Phía sau có tiếng vó ngựa, Sắc Lặc Vương thở hồng hộc phi tới:
"Xích Truy quá nhanh, bản vương nhiều năm không cưỡi ngựa, thực sự là..."
Trông thấy lão giả, gã nheo mắt nói: "Vị này là... Giám chính Khâm Thiên Giám?"
"Khâm Thiên Giám sớm đã bị hủy bỏ, Giám chính cái gì chứ, chỉ là một lão già lụ khụ mà thôi."
"Ngọn gió nào thổi ngài tới đây? Chẳng lẽ hiện tượng thiên văn có biến?"
Lưu Tinh vuốt râu, ý vị thâm trường: "Thiên cơ bất khả lộ."
Mộc Xuyên ngơ ngác: "Làm sao ngài biết ta sẽ nghỉ chân ở đây?"
"Bói toán thôi mà."
Sắc Lặc Vương chen lời, "Mấy người mù là giỏi giả thần giả quỷ nhất."
Lưu Tinh cười khà khà: "Mười năm trước lão phu từng nói ngài không phải là phu quân tốt, vậy mà Vương gia cứ khăng khăng muốn..."
Đường Chí Viễn mất kiên nhẫn xua tay: "Chuyện xưa tích cũ nhắc lại làm gì."
"Có những kẻ ấy mà, bản thân sống chẳng ra gì nên cũng không muốn thấy người khác hạnh phúc, thấy người ta nồng tình mật ý là lại muốn nện gậy đánh uyên ương."
Sắc mặt Sắc Lặc Vương như vừa nuốt phải ruồi. Hóa ra gã năm lần bảy lượt gây khó dễ là vì từng chịu tổn thương tình cảm. Mộc Xuyên nhớ lại đêm Thất Tinh Liên Châu, Phó Sơ Tuyết có nhắc qua về sư phụ y, không ngờ Sắc Lặc Vương lại hiểu rõ lão giả này đến vậy.
Hắn xuống ngựa, hành lễ: "Sư phụ."
"Được, được." Lưu Tinh cười đồng ý.
Chiến mã vốn thông linh tính, Xích Truy khịt mũi, chủ động quỳ móng trước cho lão giả lên ngựa. Mộc Xuyên vốn không tin mệnh số, nhưng thấy cảnh này cũng không thể không tin. Đoàn người xuôi nam năm ngày, cuối cùng cũng tới Thượng Kinh
- kinh đô của Đại Yến.
Cửa thành nặng nề mở ra, hai bên đường hòe liễu rợp bóng, hàng quán san sát, người đi lại tấp nập. Kể từ khi khai quốc, bốn phương chưa bao giờ thái bình, triều đình luôn trọng võ khinh văn.
Tiên đế từng cấp phủ đệ cho Mộc lão tướng quân ở Thượng Kinh, còn Tân đế lại ban phủ cho Mộc Xuyên ở Diên Bắc. Dù đường xa mệt mỏi nhưng Mộc Xuyên sợ gian thần dâng tấu mình ngạo mạn, hắn dàn xếp cho Lưu Tinh và Sắc Lặc Vương ở lại Mộc phủ, còn mình thì một mình vào cung.
Con đường dẫn vào hoàng cung rộng lớn, mặt đá xanh bóng loáng soi rõ bóng người. Xa xa, mái lưu ly của cung điện lấp lánh dưới ánh nắng. Điện Chiếu Nhạc nằm sâu trong nội uyển, nguy nga lộng lẫy, trước điện điêu khắc kỳ thú, khảm trân bảo ngũ sắc.
Phan Nghi dẫn thái giám đứng đợi trước điện, đồng loạt mặc cẩm phục đỏ, giọng lảnh lót: "Cung nghênh Đông Xuyên hầu đắc thắng trở về."
Mộc Xuyên đáp lễ. Phan Nghi giả bộ tiến lên đỡ, nhưng hắn lập tức thu tay, không để hoạn quan chạm vào mình: "Làm phiền công công thông báo."
"Hoàng thượng đã gác lại nhiều công vụ để đợi ngài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!