Đến tận buổi trưa, hàng mi dài của Phó Sơ Tuyết mới khẽ run rẩy, y miễn cưỡng xốc lên mí mắt nặng trĩu.
Toàn thân xương cốt y như thể vừa bị tháo rời ra rồi ghép lại một cách cẩu thả, mỗi khớp xương đều rệu rã. Quay đầu thì cổ đau, nâng tay thì cánh tay mỏi, chỉ cần động đậy đôi chân là lập tức tác động đến nơi đã bị dày vò kia.
Phó Sơ Tuyết định ngồi dậy, nhưng khuỷu tay vừa mới chống xuống giường thì cảm giác bủn rủn từ thắt lưng đã ập đến khiến y thất bại.
"Chậm một chút." Kẻ khởi xướng đã giày vò y suốt một đêm, giờ đây lại giả bộ ân cần tới đỡ lưng y.
Đêm qua y kêu đến mức cuối cùng chẳng còn phát ra tiếng, hiện tại cổ họng khô khốc như sắp bốc hỏa. Phó Sơ Tuyết dùng khẩu hình nói một chữ: "Cút".
Mộc Xuyên đưa nước tới. Thân thể chịu đủ giày xéo đầy rẫy mệt mỏi, Phó Sơ Tuyết suýt chút nữa không cầm vững chén nước. Mộc Xuyên liền tự tay đút cho y uống.
"Khụ khụ!" Phó Sơ Tuyết mở miệng, giọng nói khản đặc:
"Ngài muốn làm ta sặc chết sao?!"
"Ta xin lỗi."
Phó Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng: "Đúng là biết vuốt đuôi."
Mộc Xuyên mở nắp bình thuốc, xốc đệm giường định đưa tay vào trong.
"Làm cái gì vậy!"
"Bôi thuốc."
"Ta không cần!"
"Không bôi thuốc sẽ bị viêm nhiễm."
Bàn tay thô ráp nắm lấy cổ chân y, Phó Sơ Tuyết vì chuyện đêm qua mà đâm sợ, vội vàng rụt chân lại: "Có viêm cũng không bôi!"
"Ngoan nào." Mộc Xuyên như xách một chú mèo nhỏ mà kéo y lại, giữ chặt trong lòng. Phó Sơ Tuyết lập tức thành thật, không dám động đậy thêm nữa.
Phải thực sự trải qua mới biết khoảng cách về sức mạnh giữa hai người lớn đến nhường nào. Thân hình to lớn vững chãi của hắn đè ép lên y, hoàn toàn không cho y cơ hội phản kháng.
Đêm qua đến tận cuối cùng, y ngất đi trong một vùng trắng xóa, hiện tại tỉnh dậy chỉ thấy toàn thân khô ráo sạch sẽ. Mộc Xuyên tuy có phần bá đạo, nhưng đã giúp y tẩy rửa, cũng không làm y bị thương. Chỉ là vẫn còn cảm giác trướng nhẹ, nơi bị "khai phá" quá mức kia vẫn chưa hoàn toàn khép lại.
Những mảnh ký ức vụn vặt tựa thủy triều ùa về trong tâm trí y, tấm lưng sũng mồ hôi, hơi thở nóng rực, cùng với sức mạnh hung hãn liên tiếp như muốn đâm nát y... Bọn họ đang ở nhà y, trên chính chiếc giường mà phụ mẫu y từng nằm, vậy mà lại làm ra những chuyện như trong thoại bản.
Trước đây y cứ ngỡ cùng nam nhân làm chuyện này sẽ rất thuận tiện, không cần kiêng dè gì nhiều, chỉ cần sảng khoái là được; giờ mới thấy cùng nam nhân quả thực là phiền toái tột cùng: dạo đầu thì dài, quá trình thì lâu, làm xong thì đau, chẳng hiểu sao mình lại cam tâm chịu khổ thế này!
Lúc đó rõ ràng là "đâm lao phải theo lao", nhưng Mộc Xuyên cũng đắm chìm trong đó, tại sao lại để y phải chủ động chứ?
Phó Sơ Tuyết lòng đầy bất bình, bắt đầu lẩm bẩm oán trách: "Cứ như trâu điên mà húc vào, suýt nữa làm ta tan thành từng mảnh."
"Ta xin lỗi."
Đêm qua bị người ta thọc đến mụ mị đầu óc, không biết xấu hổ mà k** r*n, giờ đây tỉnh táo nhìn Mộc Xuyên bôi thuốc, cảm giác thẹn thùng cực hạn dâng lên trong lòng.
Phó Sơ Tuyết gạt tay hắn ra: "Ai đưa thuốc cho ngài?"
"Là Tiêu Bảo."
"Đồ hỗn chướng, lại dám nghe lén góc tường."
Mộc Xuyên ngập ngừng định nói lại thôi. Phó Sơ Tuyết nhướng mày:
"Sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!