Chương 33: Xuân phong nhất độ

Từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Phó Sơ Tuyết tại Diên Bắc, Mộc Xuyên liền tâm ý đã định.

Hắn thuận theo y mọi chuyện, muốn dán sát, ôm ấp hay hôn hít đều tùy ý y. Mộc Xuyên sẵn lòng nuông chiều Phó Sơ Tuyết đến mức tối đa, cho đến mấy ngày trước, khi y nói:

"Lúc vây thành Loan Trang, ngày ngày ta đều ngóng trông ngài tới. Giây phút binh lâm thành hạ, ngài thực sự rất oai phong."

Phụ thân hắn năm xưa cứu mẫu th*n d*** lưỡi đao của giặc Oa, mẫu thân đối với phụ thân vừa gặp đã chung tình, lỡ dở cả đời. Có vết xe đổ ấy, Mộc Xuyên không muốn bước vào lối mòn.

Phó Sơ Tuyết năm lần bảy lượt nhấn mạnh mình không phải đoạn tụ; sau khi đánh đuổi quân Bạt lại đột nhiên nghĩ thông suốt mà nói "đoạn tụ không phải bệnh"; cộng thêm việc hắn đã cứu y hai lần... Mộc Xuyên lo sợ Phó Sơ Tuyết đối với hắn chỉ là một loại ảo giác tình cảm sinh ra từ lòng ngưỡng mộ.

Trước đây Mộc Xuyên bị niềm vui mà Phó Sơ Tuyết mang lại làm cho mê muội, hiện tại hắn cần phải bình tâm lại để suy nghĩ nghiêm túc về tương lai.

Phó Sơ Tuyết quá đỗi đơn thuần, vì muốn được thỏa lòng mà thốt ra câu "không cần ngài phụ trách". Y không biết "ánh mắt đó" trong miệng mình là gì, nhưng hắn thì vô cùng trân trọng đoạn tình cảm này, tuyệt đối không có chuyện không phụ trách.

Hắn sắp về Thượng Kinh để thỉnh cầu Hoàng đế tra rõ việc thông đồng với địch, chuyến đi này lành ít dữ nhiều, có lẽ chẳng còn mạng mà quay về Diên Bắc. Mấy ngày nay hắn không tìm y, vừa rồi nghe tiếng gõ thành giường cũng không đáp, chính là cảm thấy quan hệ của cả hai không nên tiến thêm bước nữa.

Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, Phó Sơ Tuyết rũ mi mắt, không ngừng trăn trở dưới thân hắn. Nơi này không phải chiến trường, nhưng Mộc Xuyên lại cảm thấy còn căng thẳng hơn cả khi đối mặt với thiên quân vạn mã.

Nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay quá đỗi trắng nõn kia, Mộc Xuyên dùng hết sức bình sinh để kiềm chế xung động, hỏi: "Đường Chí Viễn đã nói gì với ngài?"

Phó Sơ Tuyết nửa nhắm nửa mở đôi mắt, giọng nói thanh lãnh giờ đây nhuốm đầy dục niệm: "Với người khác thì làm được, tại sao với ta lại không?"

"Ta chưa từng làm chuyện đó với ai khác."

"Ta không tin ngài có thể khống chế được." Phó Sơ Tuyết vung chân đá nhẹ một cái, nói có sách mách có chứng: "Chỉ cần chạm một chút là đã 'đứng dậy' rồi."

Mộc Xuyên: "..."

Phó Sơ Tuyết chất vấn: "Ngài làm với họ chẳng phải vì không cần phải phụ trách sao?"

Chuyện trước lúc xuất chinh y đã không thèm nghe giải thích, giờ đây chắc chắn lại đang rơi vào cái vòng tư duy kỳ quái của mình.

Mộc Xuyên nhìn sâu vào mắt y, nghiêm túc giải thích lại một lần: "Ta không cùng người khác làm chuyện đó, cũng chưa từng nghĩ sẽ không phụ trách ngài. Nơi này là nhà ngài, bá phụ ngay ở gian bên, nếu ngài muốn náo loạn, đợi ngày mai tỉnh táo hơn chút rồi theo ta về..."

"Ngài có phải nam tử hán không vậy?" Phó Sơ Tuyết ngắt lời hắn, rút ngón tay ra, giữa làn môi bật lên một tiếng rên nhẹ.

Cánh đùi dính thuốc cao dưới ánh trăng tỏa ra ánh nước lung linh, đôi chân thon dài thẳng tắp như hai ngó sen lay động trên giường lớn. Biết rõ không nên bị mê hoặc, nhưng khi Phó Sơ Tuyết cứ thế trắng ngần phơi bày trước mắt, Mộc Xuyên hoàn toàn không cách nào chống cự.

Phó Sơ Tuyết quá đẹp. Thích y vốn dĩ là lẽ thường tình của con người.

Đại não không còn điều khiển được thân thể, Mộc Xuyên không tự chủ được mà tiến về phía trước, nắm lấy cổ chân tuyết trắng của y.

Phó Sơ Tuyết vòng tay qua cổ hắn, áp sát vành môi, mê hoặc: "Ta sẽ không kêu thành tiếng đâu."

Khí huyết Mộc Xuyên xông thẳng l*n đ*nh đầu, hắn hung hăng bấm mạnh vào đùi mình, dùng đau đớn để thức tỉnh lý trí. Giữa bọn họ có quá nhiều rào cản, hiện tại không phải thời cơ và địa điểm thích hợp.

Nếu không đâm thủng tầng giấy cửa sổ này, nhỡ hắn có chết ở Thượng Kinh, Phó Sơ Tuyết sau này hồi tưởng lại cũng sẽ không quá đau lòng.

Vì vậy, không thể làm. Mộc Xuyên dùng chút ý chí cuối cùng để ép mình đứng dậy. Thế nhưng vừa mới rời giường, da đầu hắn đã bị kéo mạnh một cái.

Là mái tóc của hai người đang quấn chặt lấy nhau. Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi. Hành dịch tại chiến trường, tương kiến vị hữu kỳ.

(Kết tóc làm phu thê, gửi thân nơi cát bụi chiến trường; chốn biên thùy mờ mịt, ngày trùng phùng biết gửi vào đâu?)

Đã không có ngày định trước, vậy chi bằng đừng kết tóc.

Mộc Xuyên đưa tay định gỡ ra thì bị Phó Sơ Tuyết nắm chặt lấy. "Kẻ sống trên đời thiếu gì nam tử, ta không nhất thiết phải là ngài."

Đầu ngón tay Mộc Xuyên đột nhiên siết chặt, hắn quay đầu lại, va vào ánh mắt vụn vỡ của y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!