Gian nịnh một tay che trời, khắp Đại Yến không mấy kẻ dám làm trái ý. Phó Sơ Tuyết vì muốn bảo toàn Phó phủ nên không thể không dấn thân vào vũng bùn dơ bẩn của triều đình, khoác lên mình lớp vỏ bọc dối trá.
Đã đành ở Tây Thùy phải làm rùa rút đầu, chẳng lẽ về đến Diên Bắc rồi y còn để người khác nắm mũi dẫn đi sao?
Phó Sơ Tuyết xòe quạt xếp, vắt chéo chân, khéo léo chuyển chủ đề: "Tại hạ nghe được chút tin tức, vốn muốn trợ giúp Vương gia phá cục diện này, nhưng xem ra Vương gia cứ luôn nói gần nói xa..."
Đường Chí Viễn vẫn dán mắt vào đám vũ nữ, không buồn đáp lời.
Phó Sơ Tuyết vỗ tay cho tả hữu lui ra: "Ban Phi Quang không có ở đây, chốn này không người ngoài, ta cứ việc nói thẳng vậy."
"Tiêu Hoành Đạt và Điền Kiến Nghĩa buôn lậu muối tư, tám phần bạc tiền đều chảy về trà lâu Khách Lai, việc này có sổ sách của Điền Kiến Nghĩa làm chứng. Mà chủ nhân trà lâu Khách Lai là Hồng Diễm, vốn là tiểu thiếp của Thừa tướng, lại có quan hệ chẳng hề nông cạn với Vương gia..."
Đường Chí Viễn buông chén, vẻ mặt thiếu hứng thú: "Thế tử cứ việc đi mà tra."
Có Tào Minh Thành chống lưng, quan viên Tây Thùy đã lộng hành nhiều năm, thái độ của Đường Chí Viễn hiển nhiên là chẳng hề sợ hãi việc truy xét buôn lậu muối. Nếu đường dây muối tư không thông, vậy thì đổi hướng khác.
Phó Sơ Tuyết bồi thêm: "Thừa tướng bị nghi ngờ thông đồng với địch, Sắc Lặc Vương nếu còn chấp mê bất ngộ, e rằng khó mà giữ được mạng già."
Nhắc đến chuyện thông đồng với địch, ánh mắt Đường Chí Viễn hơi lóe lên: "Thế tử tra được những gì?"
Đã bắt đầu nóng nảy rồi, xem ra nước đi này đã chạm đúng chỗ hiểm.
Phó Sơ Tuyết thong thả: "Chẳng phải lúc nãy ta đã nói với Vương gia rồi sao."
Đường Chí Viễn đáp: "Giặc Oa làm sao thông quan đến được Thiện huyện, ta thực sự không rõ."
Phó Sơ Tuyết cố ý kéo dài giọng: "Ta không biết Vương gia có rõ hay không, chỉ biết gia phụ sẽ đem việc này tâu báo sự thật lên triều đình."
Chuyện muối lậu đã có Tào Minh Thành gánh vác, Đường Chí Viễn không mấy lo ngại; nhưng nếu quan viên Tây Thùy thông đồng với giặc Oa mà triều đình truy cứu, Đường Chí Viễn chắc chắn là kẻ đứng mũi chịu sào.
Lão suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng nói ra một câu hữu dụng: "Hải quan Tây Thùy đều do Thừa tướng bố trí."
Sớm nói như vậy có phải xong rồi không, lão cáo già xảo quyệt này thật làm lãng phí bao nhiêu lời lẽ.
Phó Sơ Tuyết tiếp lời: "Việc này còn cần Vương gia dâng sớ lên Hoàng thượng."
Tấu chương của Phó Tông vốn không đến được tay Hoàng thượng, Đường Chí Viễn tám phần cũng chẳng khá hơn. Khi trưng lương cho Đường Mộc Quân, Đường Chí Viễn đã chặn thuyền của Tào Minh Thành, hai bên đã nảy sinh hiềm khích, lần này nếu bị bắt thóp, sợ là lão sẽ gặp họa lớn.
Đường Chí Viễn lánh đời không hỏi triều chính nhiều năm, từ khi tân đế kế vị đã chạy tới Tây Thùy, mục đích cũng chỉ để an hưởng tuổi già. Không ngờ chuyện đời đưa đẩy, cuối cùng lão lại tự mình lún sâu vào vũng nước đục này.
Đường Chí Viễn như thế, mà y cũng vậy thôi. Phó Sơ Tuyết lặp lại lời phụ thân từng nói: "Có những chuyện, không phải cứ muốn tránh là có thể trốn thoát được."
Đường Chí Viễn xoa xoa huyệt thái dương, thở hắt ra một hơi: "Đông Xuyên hầu khi nào hồi Thượng Kinh?"
Từ xưa đến nay hễ thắng trận, Tướng quân tất phải đích thân về triều yết kiến Hoàng đế. Hoàng đế đại hôn không mời Đường Chí Viễn, lão nhắc đến Mộc Xuyên chính là muốn mượn cớ để cùng về Thượng Kinh. Cách tốt nhất để buộc tội Thừa tướng chính là trực tiếp tâu với Thánh thượng.
"Chuyện này ngài phải đi mà hỏi Đông Xuyên hầu." Phó Sơ Tuyết lãnh đạm, "Ta chưa từng tới quân doanh, cũng chẳng biết có quân kỹ hay không, vốn cùng hắn không thân thiết."
Đường Chí Viễn hơi ngẩn người: "Vậy... ngày mai bổn vương sẽ đi bái kiến Đông Xuyên hầu."Tối nay, Phó Sơ Tuyết không đến Tướng quân phủ. Y ngâm mình trong bồn tắm, x** n*n những dấu vết trên người, miệng lẩm bẩm:
"Hảo tâm giúp ngài tra án, vậy mà ngài lại cắn ta, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào!"
Tiêu Bảo bê nước ấm vào phòng: "Chủ tử đang trách Đông Xuyên hầu sao?"
"Đừng có nhắc đến Mộc Xuyên trước mặt ta nữa!"
Hành quân đánh trận không thấy quân kỹ, không có nghĩa là ngày thường không có; nói "không cưới thê", không có nghĩa là không trêu hoa ghẹo nguyệt; nói "không cùng người khác tương trợ", cũng đâu có nghĩa là chưa từng làm chuyện đó với ai.
Cái thói hư cứ chạm vào y là "cứng" của Mộc Xuyên, tám phần là đang dùng trò chơi chữ với y. Tuy rằng nam tử chẳng có trinh tiết gì để nói, nhưng y lại cực kỳ để ý đến quá khứ của Mộc Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!