Xe ngựa lại bắt đầu xóc nảy, Phó Sơ Tuyết nắm chặt lấy tay vịn ghế ngồi, đẩy cửa sổ xe ra, vươn cổ hét lớn:
"Mười năm trước một mực đòi ta mua ngươi, còn nói cái gì mà 'sống là người của ta, chết là chó của ta', giờ mắng ngươi hai câu liền không vui sao?"
Tiêu Bảo ở phía trước cũng gào lên đáp lại: "Gió lớn quá, chủ tử nói gì tiểu nhân nghe không rõ!"
Phó Sơ Tuyết cố ý mỉa mai kẻ đang ngồi trong xe: "Có những kẻ, ngoài mặt thì giả bộ trung quân ái quốc, thực chất lại chuyên làm chuyện ăn cây táo rào cây súng."
Tiêu Bảo phối hợp nhịp nhàng: "Phải đó, lại còn có những kẻ trông diện mạo thì chính khí lẫm liệt, kỳ thực là tri nhân tri diện bất tri tâm."
"Giặc Oa họa loạn Đông Tang, Đường Mộc Quân liền đi Đông Tang chinh chiến; phía nam náo động, Đường Mộc Quân lại đi bình định bạo loạn... Hoàng đế bảo Đông Xuyên Hầu đi đâu, Đông Xuyên Hầu liền đi đó. Trên phố đồn đại rằng Đông Xuyên Hầu chính là..." Phó Sơ Tuyết nói đến đây thì dừng lại.
Tiêu Bảo hỏi dồn: "Đồn là gì ạ?"
"Đồn rằng Đông Xuyên Hầu là 'chó' của Hoàng đế, bảo làm gì liền làm nấy."
Có Tiêu Bảo châm dầu vào lửa, Phó Sơ Tuyết càng mắng càng hăng say, chủ tớ hai người kẻ xướng người họa. Có lẽ vì tự nhận mình đuối lý chuyện năm xưa, Mộc Xuyên lại lần nữa biến thành một "khối đá" trầm mặc, không đáp nửa lời.
"Khối đá" này không đồng ý đoạt lương, lẽ ra Phó Sơ Tuyết nên dẹp đường hồi phủ, nhưng nơi này chỉ cách huyện Thiện nửa ngày đường, đã đến rồi thì cũng nên vào xem thử.
Vạn nhất Tri huyện là kẻ dễ nói chuyện, đồng ý cho mượn lương thì sao? Hơn nữa, thân thể y đang mang cổ độc, hành trình đi về liên tục thực sự quá sức chịu đựng, chi bằng vào huyện Thiện nghỉ ngơi rồi tính sau.
Khi xe ngựa vào đến huyện Thiện, Tiêu Bảo trình thông quan công văn có ấn tín của Đông Xuyên Hầu. Lính gác cung kính thưa: "Đông Xuyên Hầu đi đường vất vả, mời Ngài đến dịch quán nghỉ ngơi, tại hạ sẽ đi bẩm báo Tri huyện ngay."
Từ cửa thành đến dịch quán, Phó Sơ Tuyết trước sau không lộ mặt, khiến lính gác lầm tưởng y chỉ là một gã sai vặt đi theo, nên chỉ sắp xếp hai gian phòng.
Tiêu Bảo vừa xuống xe đã lẻn ngay xuống nhà dưới, Mộc Xuyên thần sắc nhàn nhạt, còn Phó Sơ Tuyết thì tức đến mức muốn mắng người.
Năm Phó Sơ Tuyết mười tuổi, bộ tộc Bạt ở Diên Bắc xâm phạm, phụ mẫu và muội muội của Tiêu Bảo đều bị hại chết.
Cậu ta vì muốn sống sót nên tự nguyện bán mình vào Phó phủ làm nô. Phó Sơ Tuyết ngày thường ít khi ra khỏi cửa, Tiêu Bảo thường ra ngoài nghe kể chuyện rồi về kể lại cho y.
Yến triều vốn không chuộng nam phong, nhưng một vài quan lại vẫn nuôi "nam sủng" làm trò tiêu khiển, mấy tay thuyết thư lại rất thích nói về những chuyện trăng hoa mập mờ này, Tiêu Bảo chắc chắn đã nghe phải thứ gì đó kỳ quái rồi.
Cũng may Mộc Xuyên là kẻ chất phác, chắc không hiểu mấy chuyện đó.
Khi chưởng quầy đưa cơm tới, Phó Sơ Tuyết lại bắt đầu soi mói: "Hai người mà sáu món ăn, dịch quán này còn ăn ngon hơn cả Phó phủ."
"Một gia đình năm miệng ăn, ba người lao động, một năm trừ thuế phí chỉ kiếm được chừng ba mươi lượng bạc, vậy mà dịch quán này dám thu một lượng mỗi ngày. Lư Tự Minh không lo việc chính sự, chỉ giỏi làm mấy cái vẻ bề ngoài vô dụng."
"Đông Xuyên Hầu tâm nặng lòng dân sinh, nhưng quan viên địa phương tiêu xài thế này mới thực sự là tổn hại dân sinh."
Trước đó Mộc Xuyên nói y không biết canh tác gian khổ, giờ y phải nhân lúc hắn đuối lý mà lý luận cho ra nhẽ. Không ngờ Mộc Xuyên cứ lầm lũi ăn cơm, coi như không nghe thấy gì.
Phó Sơ Tuyết đổi chủ đề: "Lư Tự Minh lấy cớ 'trời đã tối' để tránh mặt, tướng quân thấy thế nào?"
Phó Sơ Tuyết gọi hắn là "tướng quân" thay vì tước hiệu, rõ ràng là muốn dùng địa vị Thế tử để áp hắn một đầu.
Mộc Xuyên không so đo xưng hô, buông đũa đáp: "Lư Tự Minh chắc hẳn đang 'ám độ trần thương'. Đợi đến ngày mai khi gặp mặt, kho lương chắc chắn sẽ trống rỗng."
Phó Sơ Tuyết thấy mưu kế của mình có vẻ hiệu nghiệm, đắc ý gắp một miếng sụn nhai rắc rắc. Đột nhiên cảm nhận được một áp lực quen thuộc, y ngước mắt lên thì chạm ngay phải ánh mắt của Mộc Xuyên chưa kịp thu hồi.
"Ngài nhìn ta làm chi?"
Mộc Xuyên im lặng. Đồng hành mấy ngày, Phó Sơ Tuyết đã quá hiểu tính nết người này: hễ chạm đến nguyên tắc là từ chối, không đồng ý được thì im lặng, không biết cách trò chuyện bình thường, chỉ biết dùng sự lạnh lùng để đối phó.
Y thầm mắng hắn trong lòng, lúc gắp thức ăn vô ý chạm phải tay hắn, đối phương lập tức rụt lại như chạm phải lửa. Trước đây ở Phó phủ hay trên xe ngựa cũng vậy, chỉ cần có chút tiếp xúc thân thể, Mộc Xuyên sẽ lập tức né tránh như tránh ôn dịch.
Gương mặt ngọc của Phó Sơ Tuyết phủ một lớp sương lạnh, khi giận dữ đôi mắt phượng khẽ nhếch lên, đuôi mắt ửng hồng: "Diên Bắc đại hạn, ta có kế để lấy lương, nhưng ngài không có kế sách gì lại còn không cho ta đoạt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!