Hơi thở nóng hổi phả lên gò má khiến Phó Sơ Tuyết run rẩy. Y định lùi lại nhưng gáy đã bị bàn tay to lớn của Mộc Xuyên giữ chặt.
Cả hai kẹt giữa không gian hẹp trên sập gỗ. Sống mũi cao đụng vào nhau khiến Phó Sơ Tuyết bị đau, y đưa tay định xoa nhưng lại vô tình chắn giữa môi mình và Mộc Xuyên.
Phó Sơ Tuyết cắn môi hỏi: "Sao ngài lại hôn ta?"
Mộc Xuyên nhìn thấu vẻ giả vờ của y nhưng không vạch trần. Hắn dùng chân kẹp chặt lấy đôi chân y, ngón cái khẽ khàng m*n tr*n vành môi dưới.
"Ngài..." Giọng Phó Sơ Tuyết đứt quãng.
Bàn tay thô ráp của Mộc Xuyên trượt dần xuống tấm lưng, chạm đến vòng eo mảnh khảnh rồi nắn nhẹ nơi đầy đặn phía sau.
"Lưu manh!"
"Là ngài muốn trước. Nếu không lưu manh thì sao có được ngài?"
Phó Sơ Tuyết vội nói: "Đừng chạm vào chỗ đó!"
Mộc Xuyên lập tức thu tay. Lòng Phó Sơ Tuyết ấm áp, sau một hồi mới nói: "Ngài muốn làm thì làm, đừng có cứ trêu chọc ta mãi như thế!"
Mộc Xuyên bật cười thành tiếng.
"Không được cười!"
"Ừm, không cười."
"Sau này trước khi hôn phải chào hỏi, không được đường đột như thế!"
"Được. Vậy bây giờ ta có thể hôn không?"
"Bây giờ... chẳng phải vừa mới hôn xong sao?"
Mộc Xuyên kiên nhẫn: "Không cho hôn, cũng không cho chạm, vậy ngài nói xem làm sao tiếp tục?"
Phó Sơ Tuyết thẹn quá hóa giận: "Tùy ngài!"
Mộc Xuyên áp sát lên, giọng trầm thấp: "Vậy ta không khách khí nữa."
Hắn gặm nhấm cánh môi y, m*t lấy đầu lưỡi y như muốn khảm y vào tận xương tủy. Phó Sơ Tuyết không thở nổi, vội đẩy hắn ra:
"Không..."
"Được, không hôn nữa."
"Ta muốn nói là không đúng! Ngài đè mạnh quá, ta không thở nổi. Hôn như vậy là sai rồi!"
Phó Sơ Tuyết chủ động ôm lấy cổ hắn, khẽ khàng chạm vào môi hắn một cách chuẩn xác. Y chớp mắt hỏi: "Sao mới chạm chút đã có phản ứng rồi?"
"Ừm."
"Nhưng bây giờ ta chỉ muốn hôn, không muốn làm tiếp đâu." "Được."
Phó Sơ Tuyết nhanh chóng cởi bỏ y phục: "Cởi hết đi, mặc quần áo khó chịu lắm."
Hai người tr*n tr** đối diện, y nắm lấy tay Mộc Xuyên đưa xuống nơi yếu hại của mình: "Ngài làm đi. Tay ngài lớn, lòng bàn tay lại thô ráp, chạm vào có cảm giác hơn."
Mộc Xuyên chuyển xuống hôn lên hạt đậu đỏ trước ngực y. Đồ mèo tham ăn này không được hôn môi liền nũng nịu đòi hỏi. Phó Sơ Tuyết r*n r* rồi nhanh chóng nộp mạng trong tay Mộc Xuyên.
Khi y định thu người lại, Mộc Xuyên vẫn chưa buông tha, x** n*n vật nhỏ đáng thương của y đến mức y phải rơi nước mắt xin tha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!