Vốn tưởng rằng Đường Mộc quân đắc thắng trở về là có thể vui vẻ "lên giường", nào ngờ sau khi khải hoàn, Mộc Xuyên ban ngày phải trợ cấp thương binh, làm lễ dâng tù binh và tế cáo tổ tiên, chỉnh đốn quân bị.
Ban đêm lại bận yến tiệc khánh công, xử lý tấu chương tồn đọng... Mỗi ngày đều bận đến chân không chạm đất, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng có.
Trước đây còn nói nam nữ thụ thụ bất thân, hiện tại lại cùng một "đoạn tụ" tình ý nồng cháy, Phó Sơ Tuyết cảm thấy chính mình tám phần cũng đã "đứt" rồi.
Tối nay Mộc Xuyên hồi phủ, khi cởi bỏ áo ngoài, lớp áo trong bên eo phải lại thấm máu. Xuất chinh một tháng, Phó Sơ Tuyết đã thấy máu nhiều nên gan cũng lớn hơn:
"Bị thương mà vẫn gượng sức đánh trận, lại còn uống rượu khánh công, thức đêm triền miên... Vết thương không nhiễm trùng mới là lạ."
Mộc Xuyên mở tủ đầu giường lấy băng gạc, Phó Sơ Tuyết thoáng thấy một chiếc bình màu hồng phấn không mấy "đứng đắn", nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì tủ đã đóng lại. Chủy thủ hơ qua lửa, phun chút rượu mạnh, hắn trực tiếp xẻo đi lớp thịt thối. Mộc Xuyên rên khẽ một tiếng.
"Không được phát ra tiếng!"
Phó Sơ Tuyết đem nguyên văn lời hắn từng nói trả lại cho hắn.
Mộc Xuyên đáp: "Sương phòng không có ai."
"Không có ai cũng không được kêu! Không được tự mình chạm vào!"
Phó Sơ Tuyết dán sát vào người hắn để quấn băng gạc, cánh tay luồn qua dưới nách, thỉnh thoảng lướt qua lồng ngực. Cái miệng nhỏ của y không ngừng càm ràm, vừa băng bó, vừa "ăn bớt" chút đậu hũ, thật đúng là một tay làm ba việc, chẳng để lãng phí chút thời gian nào.
Mộc Xuyên thở dài, chủ động đổi chủ đề: "Phụ thân ngài đã nhờ người tra xét Công bộ, những kẻ tham gia xây cất tường thành Loan Trang đều đồng loạt biến mất."
"Biến mất?"
Mộc Xuyên gật đầu: "Nửa tháng trước, viên quan điều hành ngã ngựa mà chết, tư lại tuần trước đi câu cá đến nay chưa về, kỳ quặc nhất là đám thợ nung gạch cũng không thấy đâu."
Mười mấy người sống sờ sờ nói mất tích là mất tích, lại trùng khớp với thời điểm quân Bạt xâm phạm, điều này tuyệt đối không phải trùng hợp. Mộc Xuyên dựa vào sập lật xem tấu chương, Phó Sơ Tuyết nhìn vết thương rỉ máu mà nhíu mày:
"Ngài không thể nghỉ ngơi hai ngày sao?"
"Đánh thắng trận càng phải chủ động báo cáo để tỏ lòng trung thành. Nếu ta nghỉ ngơi, bọn họ sẽ tấu ta tiêu cực ngăn địch, công cao chấn chủ, sau này tình hình sẽ càng loạn."
Mộc Xuyên nói thêm, "Mấy ngày qua đều nhờ phụ thân ngài chu toàn nên việc xuất binh mới không bị cản trở, ngày sau ta nhất định sẽ tới cửa cảm tạ."
"Ngày sau tới cửa" ý chỉ: Ngài về trước đi, sau này ta sẽ đến thăm.
Phó Sơ Tuyết nghe ra ẩn ý, muộn phiền đáp: "Sáng mai ta sẽ đi."
Sáng hôm sau, sau khi ngủ một giấc thật say, Mộc Xuyên lại đến doanh trại, trên sập vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi bồ kết thoang thoảng, Phó Sơ Tuyết theo bản năng ôm gối cọ cọ.
Tuy trong lòng có ý "xuân phong nhất độ", nhưng chuyện này vẫn nên để nước chảy thành sông. Y không phải là đồ mèo tham ăn chỉ biết gây thêm phiền phức!
Phó Sơ Tuyết bắt đầu xâu chuỗi những điểm nghi vấn ở Loan Trang để giúp đỡ phụ thân và Mộc Xuyên. Đám gian nịnh đã chuẩn bị trước, truy tra Công bộ chắc chắn không có kết quả, Mộc Xuyên có lẽ sẽ tra từ trong quân đội.
Vậy y nên tra từ đâu?
Gian thần cấu kết quân Bạt gây rối Diên Bắc, chứng tỏ việc Mộc Xuyên tra án thông đồng với giặc Oa đã chạm đến lợi ích của chúng.
Phó Sơ Tuyết nhớ lại vụ án đó, điểm nghi ngờ lớn nhất là nhân chứng đột ngột tử vong. Rất giống tình huống ở Công bộ lúc này.
Giết người diệt khẩu là thủ đoạn quen thuộc, nhưng nếu để bịt đầu mối thì chỉ cần giết Phan Hỉ, tại sao Tiêu Hoành Đạt và Điền Kiến Nghĩa, những kẻ đã khai hết rồi cũng phải chết?
Y nghĩ đến mấu chốt: Hai kẻ đó buôn lậu muối, mà Tư Lễ giám cũng vì muối mà đến... Trước đây chỉ thẩm án thông đồng giặc Oa, chưa thẩm án muối. Chúng diệt khẩu vì sợ bị truy xét việc buôn lậu muối! Thứ chúng sợ nhất chính là thứ cần tra nhất.
Đường Chí Viễn từng nói thương nhân Tây Thùy không chỉ làm ăn ở Tây Thùy, vậy có thể tra từ dòng tiền của Điền Kiến Nghĩa. Phó Sơ Tuyết sắp xếp lại toàn cục, tìm ra mấu chốt chỉ trong chưa đầy mười lăm phút.Sau chiến thắng, Phó Tông càng bận rộn hơn. Hôm nay, Phó Sơ Tuyết hùng dũng đẩy cửa thư phòng:
"Phụ thân, hôm nay con có chính sự!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!