Chương 27: Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ

Phó Sơ Tuyết cắn môi, cổ họng nghẹn lại hồi lâu không thốt ra được chữ nào. Mộc Xuyên chỉ khoác lớp trung y mỏng manh, đứng từ trên cao nhìn xuống quan sát y.

"Sao không nói lời nào?"

Phó Sơ Tuyết theo bản năng nắm chặt vạt áo, cố tỏ ra bình tĩnh: "Độc phát làm ta khó chịu."

Mộc Xuyên khom người xuống, vết thương ở eo phải làm động tác của hắn chậm hơn thường lệ, nhưng khí thế không hề giảm sút: "Độc phát mà lại đi xem thoại bản sao?"

"Cái... thoại bản gì cơ?" Phó Sơ Tuyết giả ngu giả ngơ. Y cố nhích người sang bên cạnh, muốn che giấu món đồ bên dưới, nhưng tay chân luống cuống lại làm cuốn thoại bản lộ ra một góc.

Mộc Xuyên đưa tay định lấy, Phó Sơ Tuyết lại càng đè chặt không chịu dời đi. Điều này khiến tay Mộc Xuyên dán thẳng lên mông y. Nếu là bình thường thì không sao, nhưng lúc này vì để thuận tiện lau người, y đã cởi bỏ y phục bên trong.

Phó Sơ Tuyết vốn không có bao nhiêu thịt, nhưng nơi đó lại đầy đặn. Trước đây khi thay quần áo hắn đã thấy qua, nhưng nhìn và chạm vào là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Mộc Xuyên không đoạt thoại bản nữa, lòng bàn tay xoay lại, nắn nhẹ một cái.

Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ.

Phó Sơ Tuyết như mèo bị đạp đuôi, bỗng chốc đứng bật dậy. Mộc Xuyên đưa ngón trỏ chỉ ra ngoài trướng, rồi lại đặt lên môi ra hiệu im lặng. Dưới ánh trăng, sắc mặt tái nhợt của Phó Sơ Tuyết gần như trong suốt, quầng thâm nhạt hiện rõ, đôi mắt ngấn nước.

"Ngài không thể coi như không thấy sao?"

Mộc Xuyên vén lọn tóc rũ trên trán y, lộ ra khuôn mặt tinh xảo như ngọc tạc. Phó Sơ Tuyết ngửa ra sau, nhưng đã dán sát vào vách trướng, lui không thể lui.

"Xem thoại bản của ta, gọi tên của ta, kéo tay ta bắt sờ ngài... giờ còn muốn ta coi như không thấy?"

Không khí quá đỗi tĩnh lặng khiến nhịp thở của cả hai đều không thể che giấu. Mộc Xuyên không nhẹ không nặng ấn vào vị trí Phó Sơ Tuyết vừa nằm, lòng bàn tay ma sát qua lại.

"Nói ta có bệnh, chẳng phải ngài cũng có bệnh sao?"

Mỗi lần bị khi dễ, Phó Sơ Tuyết đều lộ ra biểu cảm đáng thương vô cùng, mà chính vẻ mặt này lại khơi dậy d*c v*ng phá hoại trong lòng Mộc Xuyên. Chấp niệm càng sâu, hắn càng không thể bộc lộ bản thân thật sự. Thù hận ép uổng d*c v*ng trở nên vặn vẹo, dưới lớp vỏ bọc ít nói là một nội tâm cuồng bạo.

Trước đây sợ dọa y nên hắn luôn khắc chế; nhưng sau lần dùng thủ đoạn mạnh bạo lần trước, hắn phát hiện y cư nhiên không sợ. Nếu đã không sợ, vậy hắn còn cần gì phải thu liễm?

Vật trong tay ngày càng có tinh thần, Phó Sơ Tuyết theo bản năng thẳng lưng, lẩm bẩm: "Đúng... đúng là ta có bệnh, ngài... nhanh một chút nữa."

Tiểu tham miêu vì để được ăn no mà lời gì cũng dám nói. Mồ hôi hòa cùng hơi nước, Phó Sơ Tuyết th* d*c trong màn sương ẩm ướt, cả người đều đẫm lệ. Sắc hồng từ tai lan xuống ngực, khí còn chưa thở xong đã "ngao" lên một tiếng. Để y nhớ đời, Mộc Xuyên đã hạ nặng tay.

"Không được nhúc nhích."

Phó Sơ Tuyết có lẽ là sợ đau, ngoan ngoãn ngồi yên không dám động đậy. Một lúc sau cổ độc lại phát tác, Mộc Xuyên không tiếp tục nữa mà dùng hộp gấm cho cổ trùng ăn.

"Khó chịu lắm, ngài..."

"Không được đưa ra yêu cầu."

Phó Sơ Tuyết định đưa tay xuống dưới thì bị ngăn lại. "Không cho chạm vào."

"Ngài không giúp thì ta tự mình..."

Giọng Mộc Xuyên không cho phép thương lượng: "Tự mình cũng không cho cho phép chạm vào."

Phó Sơ Tuyết ngoan ngoãn thu tay. Mộc Xuyên vén lọn tóc đen mượt mà của y lên, quấn lấy đôi tay không an phận của y lại: "Không được cởi ra."

Phó Sơ Tuyết đau đến thần trí không rõ, bị khi dễ mà vẫn mơ màng rúc vào lòng hắn. Thật là ngoan, thật ngốc, lại rất xinh đẹp. Mộc Xuyên ấn người vào lòng mà "hút" lấy hơi ấm, giống như đang nựng một chú mèo nhỏ.

Phó Sơ Tuyết vén cổ áo lộ ra chiếc cổ trắng ngần, ám chỉ hắn: Chỗ này "hút" tốt hơn này. Mộc Xuyên không chút lưu tình cắn xuống.

"Ưm..."

Phó Sơ Tuyết nếu cảm thấy bị khi dễ chắc chắn sẽ giương nanh múa vuốt xé xác hắn ra, nhưng giờ không những không phản kháng mà còn dán vào người hắn cọ tới cọ lui. Điều này chứng tỏ y thích được đối xử như vậy. Sự thuận tùng của y càng thổi bùng d*c v*ng phá hoại của Mộc Xuyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!