Chương 26: Một đường bắc thượng

Đường Mộc quân một đường bắc thượng, vốn định đánh thẳng lấy Loan Trang, nhưng kỵ binh tiên phong ở phía trước phát hiện có khói lửa từ tháp canh của địch báo hiệu.

Mộc Xuyên ra lệnh: "Thám báo đi phía trước điều tra!"

"Rõ!"

Mộc Xuyên suất binh mã lui đến bờ suối cách đó không xa, phất tay một cái: "Dừng quân tu chỉnh!"

Các tướng sĩ lĩnh mệnh. Cảm giác cưỡi ngựa trường hành hoàn toàn khác biệt với việc ngồi xe ngựa, Phó Sơ Tuyết bị xóc đến mức nổ đom đóm mắt, dựa vào thân cây suýt nữa nôn hết cơm trưa ra ngoài.

Mộc Xuyên nói: "Hiện tại quay về vẫn còn kịp đấy."

Phó Sơ Tuyết lắc đầu, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng nhuệ khí trong mắt không giảm: "Hồi còn ở vương phủ, ta từng muốn rèn luyện thể lực nên đã bảo phụ thân đưa đi tập cưỡi ngựa. Mã sư khen ta phối hợp tốt, có thiên phú, ta đã rất vui vẻ mà tập luyện suốt nửa tháng.

Nhưng ngày hôm sau khi độc phát, ta vẫn cố chấp muốn cưỡi ngựa, kết quả không nắm chắc dây cương nên bị ngã ngựa, lăn lộn đến trầy da tróc vảy. Từ đó về sau phụ thân không cho ta cưỡi nữa. Kỳ thực, ta rất nhớ cảm giác rong đuổi trên lưng ngựa, lần này cũng nhờ có ngài."

Nói nhiều như vậy, đơn giản là y không muốn Mộc Xuyên lo lắng, cũng không muốn làm vướng chân Đường Mộc quân. Mộc Xuyên khẽ xoa đầu y.

Phó Sơ Tuyết ngẫm nghĩ rồi nói: "Cách đây hai mươi dặm về hướng Bắc là sông Sơn Thông, Bạt tộc đã thiết lập tháp canh ở đây, nhất định sẽ có mai phục. Địa thế sông Sơn Thông nằm trong khe núi, dễ đào hố bẫy ngựa, đặt rào chắn kỵ binh, nếu cứ tiến quân thần tốc e rằng khó mà qua sông."

Giọng nói trầm thấp của Mộc Xuyên vang lên, làm chấn động cả bầy quạ lạnh lẽo trong rừng thông: "Giáo úy nghe lệnh!"

Hai tên tướng sĩ mặc giáp nhẹ tiến lên: "Có mặt!"

"Mỗi người dẫn ba ngàn kỵ binh nhẹ vòng ra sau, vượt sông ở phía Tây cách đây ba mươi dặm."

"Đô úy nghe lệnh!" Hai viên hãn tướng ôm quyền lãnh mệnh.

"Mỗi người dẫn một vạn tướng sĩ, trung quân bày trận hình dùi đục, hỗ trợ Giáo úy bao vây tiêu diệt quân Bạt dọc đường."

"Rõ!"

Chư tướng lĩnh mệnh rời đi. Mộc Xuyên hỏi: "Nếu Bạt tộc mai phục ở sông Sơn Thông, chúng sẽ đặt lương thảo ở đâu?"

Phó Sơ Tuyết sửa lại lớp áo trong xộc xệch, hậm hực nói: "Nghe sao chẳng giống ngữ khí của người đang cầu xin chút nào vậy?"

Mộc Xuyên ghé sát đầu lại, hơi thở ấm nóng phả lên gò má y, sống mũi thẳng tắp gần như chạm vào môi y: "Chẳng phải đã nói là không được làm nũng sao."

Phó Sơ Tuyết bướng bỉnh nghếch cổ lên: "Chưa được ta cho phép đã tự tiện hôn, hôn xong cũng chẳng có biểu hiện gì, lên ngựa là bôn ba, xuống ngựa là bàn quân vụ, đặt vào địa vị ai mà vui cho nổi?"

Nụ hôn này thật bất công, làm y không phân biệt nổi mình có phải đoạn tụ hay không. Nói không phải đi, thì y lại rất thích cảm giác ôm hôn với Mộc Xuyên; nói phải đi, thì đối với những nam nhân khác y lại chẳng có cảm giác gì.

Kẻ khởi xướng thì tâm trí lại chẳng đặt ở chỗ này, khiến y càng thêm bực bội, chuyện của hai người, dựa vào cái gì mà chỉ có mình y phải phiền lòng?

Vốn tưởng Mộc Xuyên sẽ giải thích vài câu, không ngờ hắn lại nhướng mày, không khách khí nói: "Ta đâu có bắt ngài tới, là ngài cứ nhất quyết đòi theo đấy chứ."

"Ta..."

Mộc Xuyên dùng cằm tựa l*n đ*nh đầu Phó Sơ Tuyết, kéo y vào lòng, ghé tai nói nhỏ: "Ai bảo muốn cùng ta 'hưởng vân vũ', đuổi thế nào cũng không chịu đi?"

"Ta không có..."

Mộc Xuyên siết chặt eo y, cười khẽ: "Lúc trước gặp chuyện thì hận không thể cách xa ta tám trượng, lần này sao không chạy đi?"

Phó Sơ Tuyết đỡ trán than thầm: Vậy thì ngài buông ta ra để ta đi xem nào!

"Ngài sao cứ như tên lưu manh vậy?"

"Chính ngài là người sờ ta ở dịch quán trước, lại ở Tướng quân phủ quấy rối, giờ còn đuổi đến tận Sùng Đầu để vén trọng giáp của ta..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!