Chương 24: Không được làm nũng

Biên quan thất thủ, Mộc Xuyên trước hết phải kiểm kê binh sĩ, rà soát gian tế, lại kiểm tra quân giới và định ra lộ trình hành quân. Hôm nay chờ được lương thảo từ Tây Thùy tới, hắn vừa sắp xếp xong đội hộ vệ vận lương, đang chuẩn bị xuất quân ngăn địch thì Phó Sơ Tuyết đến.

Phó Sơ Tuyết đầu tiên là hắt nước bẩn nói hắn tung tin làm thoại bản, sau đó lại nổi giận vô cớ, cuối cùng lại đột ngột hỏi hắn có muốn "ngủ" không.

Hắn muốn chứ.

Nhưng hiện tại chưa xác nhận được tình cảm của Phó Sơ Tuyết, không thể cứ mập mờ mà ngủ; vả lại hắn có thể tử trận sa trường bất cứ lúc nào, nếu cứ hồ đồ phát sinh quan hệ thì thật không công bằng với y.

Đương nhiên đó chỉ là phụ, lý do chính là: Thời gian không đủ. Trong vòng một khắc chắc chắn không thể xong chuyện, nếu làm nhanh quá khiến Phó Sơ Tuyết đau, y lại làm loạn lên cho xem.

Mộc Xuyên rơi vào thế lưỡng nan, không trực tiếp từ chối, việc này lại khiến Phó Sơ Tuyết cho rằng hắn muốn dùng chuyện đó để áp chế y. Tuy rằng hắn quả thực có ý đồ không an phận, trước đây cũng từng uy h**p y, nhưng hiện tại thực sự không có thời gian.

Mộc Xuyên dồn hết sức bình sinh đè nén sự xao động, sa sầm mặt nói: "Thế tử nên tự trọng một chút."

"Rõ ràng là ngài muốn, sao lại quay sang trách ta?"

"Muốn cũng không có nghĩa là phải làm ngay lập tức. Ta muốn báo thù, chẳng lẽ có thể lập tức cầm đao chém sạch quân thù ngay được sao?"

Tướng sĩ đã tập kết ngoài trướng, Mộc Xuyên không muốn đôi co thêm, xoay người định đi. Phía sau bỗng vang lên một giọng nói u uất:

"Lão thuyết thư kể rằng, Thùy Vân thấy dáng vẻ mê người của Kỳ An, thầm nghĩ: Nếu ta mà bỏ đi lúc này, thì thật không bằng cầm thú."

Mộc Xuyên khựng lại.

Phó Sơ Tuyết ngoài miệng nói "không phải đoạn tụ", nhưng thực tế lại luôn có những hành động câu dẫn hắn làm chuyện đoạn tụ. Mà hắn, thông qua lớp túi da xinh đẹp kia, đã dần đem lòng yêu linh hồn nông nổi của y, biết rõ không nên bị sắc đẹp mê hoặc nhưng vẫn tỉnh táo mà lún sâu.

Hành vi đi ngược lại lý trí, thân thể không chịu nổi sự trêu chọc, thâm tâm không cách nào khước từ lời mời gọi.

Ánh nến chập chờn kéo dài bóng người đến vặn vẹo, lý trí của Mộc Xuyên cũng dần trở nên vẹo vọ.

"Nếu ngài thực sự muốn, hãy chờ thêm một thời gian nữa."

"Vì sao phải chờ?" Phó Sơ Tuyết truy hỏi, "Ngài làm cho bộ thoại bản kia nổi như cồn, chẳng phải là vì muốn ta sao?"

Mộc Xuyên cũng chẳng biết vì sao thoại bản lại nổi tiếng đến vậy, có lẽ do tình tiết thấp kém đánh trúng tâm lý tò mò, hoặc bách tính vốn thích nghe chuyện thâm cung bí sử của quan lại quyền quý.

Đại Yến khai quốc ba trăm năm, chính thương bị biên thành thoại bản đếm không xuể, nếu cứ đi so đo với thuyết thư thì chẳng khác nào thừa nhận dã sử là thật. Chuyện này nếu giải thích rõ ràng thì có khi mất cả buổi cũng không xong.

Phó Sơ Tuyết dán sát lại, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích: "Chẳng lẽ ngài là kẻ hữu danh vô thực?"

Sự kiểm soát của Mộc Xuyên đối với Phó Sơ Tuyết vốn luôn có phần nới lỏng, nhưng y cứ cố ý khích tướng, khiến hắn không thể không dùng biện pháp mạnh.

"Ngài hiểu ta mà."

Mộc Xuyên nắm lấy tay y, lòng bàn tay thô ráp khẽ miết nhẹ vào giữa gan bàn tay y một cái, ánh mắt trầm mặc như sắt nguội. Nơi này từng bị mài đến trầy da, ẩn ý bên trong không nói cũng tự hiểu. Phó Sơ Tuyết lập tức rụt tay lại, gò má tái nhợt thoắt cái đã ửng hồng.

Lần đầu gặp gỡ, y vốn lạnh lùng băng giá, toàn thân đầy gai nhọn, nói là không giúp hắn tra án nhưng rốt cuộc lại dốc lòng giúp đỡ. Tiếp xúc lâu mới thấy, dưới lớp vỏ cao quý lãnh diễm kia chỉ là một chú mèo nhỏ khẩu thị tâm phi, miệng cứng lòng mềm.

Mèo nhỏ thường bắt nạt kẻ yếu, nếu cứ đối tốt quá sẽ được đằng chân lân đằng đầu, phải tỏ thái độ cứng rắn một chút y mới chịu thu móng vuốt mà ngoan ngoãn nghe lời.

Mộc Xuyên trầm giọng: "Ngài biết phải làm thế nào sao?"

Giọng Phó Sơ Tuyết nhỏ như muỗi kêu: "Ta... ta nghe thuyết thư kể rồi."

"Thuyết thư chỉ vì muốn câu khách mà kể những đoạn kịch liệt nhất, lược bỏ rất nhiều bước mấu chốt, ngài có biết cụ thể phải làm thế nào không?"

Phó Sơ Tuyết không biết đang nghĩ đến điều gì, lông mi chớp liên hồi, khuôn mặt phấn hồng sắp chín nhừ đến nơi. Thấy y đã chịu thành thật đôi chút, Mộc Xuyên vừa định bước ra phía cửa trướng thì lại bị níu chặt vạt áo.

Phó Sơ Tuyết nhỏ giọng lầm bầm: "Ngài cũng hiểu ta mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!