Chương 20: Tiền mua vui

Da thịt của Phó Sơ Tuyết rất láng mịn, chạm vào xúc cảm vô cùng tốt. Thế nhưng đối với tình trạng hiện tại của Mộc Xuyên, sự trơn nhẵn không chút ma sát này lại là một vấn đề nan giải.

Mộc Xuyên đè lên người Phó Sơ Tuyết, giọng trầm xuống mang theo mệnh lệnh nửa cưỡng bách: "Khép chân lại."

"Thế này sao?"

"Ừm."

Khi đã ở trên giường, d*c v*ng khống chế của Mộc Xuyên trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn không muốn tán gẫu, cũng chẳng buồn đáp lời, chỉ muốn Phó Sơ Tuyết hoàn toàn phối hợp theo ý mình.

Cũng may Phó Sơ Tuyết khá biết điều, y nhanh chóng thỏa hiệp: "Ngài tới trước đi, sau đó đến lượt ta."

Mộc Xuyên không biết phải giải thích với y thế nào rằng chuyện này không thể đổi lượt, cũng không hiểu nổi vì sao Phó Sơ Tuyết rõ ràng không có tư tình với hắn mà lại cam tâm tình nguyện làm đến mức này.

Có lẽ "thê không bằng trộm" chính là tiếng lòng của y, bởi vì không muốn thiết lập một mối quan hệ chính thống nên mới tỉ mỉ đặt bẫy, hết lần này đến lần khác dụ hắn mắc câu.

Nghĩ đến đây, động tác của Mộc Xuyên không khỏi mạnh bạo hơn vài phần.

"Đừng dùng sức thế chứ, chân ta sắp bị ngài mài rách da rồi!" Phó Sơ Tuyết kháng nghị.

Sự xô đẩy của y giống như đang muốn cự tuyệt lại nghênh tiếp, Mộc Xuyên một tay bắt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của y, tay kia đè chặt đôi chân đang cựa quậy.

"Ngài làm ta đau!"

Mộc Xuyên đưa tay che khuôn mặt đang lải nhải của y lại. Mỹ nhân vốn nên được nâng niu, cũng may có Phó Tông nuôi dưỡng tốt nên Phó Sơ Tuyết mới có thể lớn lên như đóa hoa thế này.

Thế nhưng lúc này, Mộc Xuyên chỉ muốn giày xéo đóa hoa ấy. d*c v*ng khống chế biến thành d*c v*ng phá hoại, hắn muốn cho con mèo nhỏ này một bài học để y biết lòng người hiểm ác, sau này không dám làm thế này với người khác nữa.

Làn da lành lạnh dần trở nên nóng rực, hơi thở mỗi lúc một dồn dập. Hai cơ thể quấn lấy nhau, hít hà hơi ấm của đối phương, mồ hôi tẩm ướt khiến da thịt trở nên dính nhớp. Đột nhiên vùng bụng dưới bị véo mạnh một cái, kéo theo dây thần kinh nhạy cảm khiến Mộc Xuyên phải tóm lấy cái móng vuốt không yên phận kia, hắn thấy trán Phó Sơ Tuyết đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Mộc Xuyên buông lỏng sự kìm kẹp, mở hộp gấm lấy hùng cổ cho y dùng. Phó Sơ Tuyết nhíu mày, cả người cuộn tròn lại, bấu chặt vào đùi Mộc Xuyên. Hết nhéo bụng lại cấu đùi, chính nhân quân tử đến mấy cũng phải héo lòng.

"Thượng bất chính hạ tắc loạn, Minh Đức đáng chết, Gia Tuyên cũng đáng chết!"

Lần phát độc trước y cũng mắng Hoàng đế, càng khuyên y lại càng mắng tợn, cứ như Hoàng đế là kẻ thứ ba xen vào giữa hai người bọn họ vậy. Mộc Xuyên không muốn mất hứng, vì thế đưa tay xuống dưới. Những lời mắng nhiếc lập tức ngừng bặt.

"Ưm..."

Phó Sơ Tuyết phát ra tiếng r*n r* nghẹn trong mũi, thanh âm kéo dài và ngân vang ở đoạn cuối như một chú mèo nhỏ chưa tròn tháng. Tiếng kêu ấy khiến xương cốt người ta cũng phải mềm nhũn.

Bàn tay quanh năm cầm đao vốn thô ráp, những vết chai dày ma sát qua lại khiến khí huyết dâng trào, vừa đau tê dại lại vừa sảng khoái đến tận cùng.

Phó Sơ Tuyết thực sự thích cảm giác này, y sung sướng đến mức cuộn tròn ngón chân, ưỡn người về phía trước. Bất chợt y bị cổ trùng cắn một cái, cảm giác đau đớn không biết đã chạm vào dây thần kinh nào mà hòa cùng khí huyết trào dâng, khiến nỗi đau hóa thành kh*** c*m gấp bội.

Mộc Xuyên lại bịt miệng y: "Đừng kêu."

Phó Sơ Tuyết cắn vào tay hắn, sực nhớ ra bàn tay này vừa mới chạm vào chỗ nào, y nổi giận đùng đùng: "Chẳng phải nói là tương trợ lẫn nhau sao? Vì sao lại thành ta đơn phương trợ giúp ngài?"

"Vì sao không rửa tay đã chạm vào ta?"

"Vì sao không cho ta kêu?"

Trong phòng im lặng một lúc. Mộc Xuyên bị ba câu hỏi chí mạng làm cho á khẩu. Hắn chậm rãi thở hắt ra như vừa đưa ra một quyết định trọng đại:

"Muốn kêu thì cứ kêu đi."

d*c v*ng tạm thời thay thế cổ trùng khống chế đại não, Phó Sơ Tuyết vùi đầu vào ngực hắn, r*n r* loạn xạ. Đầu óc y như nổ tung một vùng trắng xóa, cảm giác như đang bước đi trên mây. Nhất thời y thấy mình như sống uổng phí mười năm, nếu biết sớm việc phát độc có thể giải quyết sảng khoái thế này thì trước đây đã...

Đã làm sao? Đã mua một đứa con dâu nuôi từ bé về để mỗi tháng bắt nàng dùng tay giúp mình sao? Nghĩ đến đó, Phó Sơ Tuyết như từ trên mây rơi bịch xuống đất. Đều là nam nhân cả, làm thì làm thôi, không cần phải chịu trách nhiệm. Đôi bàn tay thô ráp này dùng cũng khá là thuận tiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!