Đường núi hẹp dài, hai bên vách đá cao ngất trời, ép tầm mắt chỉ còn lại một đường kẻ mỏng manh giữa không trung.
Tiêu Bảo đội cái nắng chói chang cầm cương phía trước, Phó Sơ Tuyết ngồi trong xe ngựa không ngừng phe phẩy quạt xếp. Bả vai rộng của Mộc Xuyên chiếm mất hơn nửa chỗ ngồi, nhưng hắn luôn giữ sống lưng thẳng tắp, chân khẽ thu vào trong như cố ý nhường thêm không gian cho y.
Cái người quanh năm suốt tháng chỉ biết đánh giặc này, xem ra cũng rất có lễ tiết.
Hai người đồng hành suốt một ngày trời, Mộc Xuyên nói chưa quá ba câu. Phó Sơ Tuyết thầm nghĩ nếu mình không tìm chuyện để nói, e rằng cái tiết trời oi bức này sẽ khiến y phát bệnh vì bí bách mất.
Phó Sơ Tuyết mở lời: "Qua ngọn núi này là tới địa giới Tây Thùy."
Mộc Xuyên gật đầu.
Phó Sơ Tuyết nói tiếp: "Nơi đây sơn thế hiểm yếu, đá lởm chởm vách cao, lại là con đường độc đạo từ Diên Bắc sang Tây Thùy, đúng là một pháo đài quân sự tự nhiên."
Mộc Xuyên trầm mặc nhìn ra ngoài: "Nơi này... rất giống gò Long Phong."
Đường Mộc Quân năm năm trước đã đại bại dưới tay giặc Oa tại gò Long Phong, thiệt hại hàng chục vạn tướng sĩ. Cha của Mộc Xuyên là Mộc Lâm Uyên cũng đã hy sinh trong trận chiến định mệnh đó.
Hỏng rồi. Phó Sơ Tuyết thầm mắng mình, vốn định bàn chuyện binh pháp, ai ngờ lại đâm trúng nỗi đau của hắn. Y khẽ nuốt nước bọt, liếc nhìn thanh đại đao bên cạnh Mộc Xuyên rồi im bặt, không dám ho he thêm tiếng nào.
Hôm sau, nắng gắt như muốn thiêu trụi mặt đất. Tiêu Bảo bị phơi đến mức da cánh tay bắt đầu bong tróc.
Bên trong xe ngựa chẳng khác nào một lồng hấp khổng lồ. Phó Sơ Tuyết chống cửa sổ xe lên, một luồng nhiệt khí ập thẳng vào mặt. Mồ hôi thấm đẫm lớp áo trong, mỗi khi y đứng dậy là ghế ngồi lại để lại vết nước rõ rệt.
Đường núi gập ghềnh, xe ngựa nghiền qua đá hộc khiến thùng xe xóc nảy liên hồi. Cái mông ướt mồ hôi cứ thế cọ qua cọ lại trên đệm ghế, bao nhiêu phong độ Thế tử đều bay biến sạch sành sanh.
Dưới cái nóng quay cuồng này, mưu kế trong đầu y dường như cũng biến thành hồ dán, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: "Sao mãi vẫn chưa tới nơi?"
Nếu đem một tên tội đồ ra phơi dưới nắng thế này mười ngày, chắc chắn có bí mật gì hắn cũng sẽ khai ra sạch. Vốn tưởng việc đi mượn lương chẳng có gì khó khăn, ai ngờ mới đi nửa đường y đã muốn thối lui, đúng là tâm có chí lớn nhưng thân xác không chịu nổi nhiệt.
Lúc này Phó Sơ Tuyết chẳng còn giữ được tư thế đoan trang, mà Mộc Xuyên cũng không còn căng thẳng như trước, hắn lặng lẽ thu chân lại, nhích ra phía ngoài một chút để y được thoải mái hơn.
Vị Phiêu Kỵ đại tướng quân từng khiến quân giặc nghe danh đã khiếp vía, nay chỉ mặc một bộ thường phục đen đơn giản, thắt đai lưng da, quanh thân tỏa ra khí thế lạnh lùng sắc lẹm. Rõ ràng là giữa mùa hè rực lửa, nhưng Phó Sơ Tuyết lại cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
Thật là một cách giải nhiệt hữu hiệu.
Khi xe ngựa đi vào vùng núi, một trận mưa phùn lất phất kéo đến. Hít hà hơi ẩm mang theo hương cỏ xanh, Phó Sơ Tuyết lại mở lời:
"Đông Xuyên Hầu vừa bình định Đông Tang lại bị Hoàng thượng điều đến Diên Bắc, Đường Mộc Quân trong bảy năm qua tổn thất hơn một nửa, thật là..."
Tướng quân coi binh lính như tay chân, mất đi một nửa quân số, làm sao hắn có thể không đau lòng? Đến Diên Bắc phong Hầu nhưng binh lính lại không có lương thực, làm sao hắn có thể không sốt ruột?
Phó Sơ Tuyết chưa rõ tâm tư thật sự của Mộc Xuyên nên cố ý dừng lại giữa chừng để thử thái độ của hắn đối với triều đình.
Mộc Xuyên đáp: "Đường Mộc Quân đã bám rễ ở Đông Tang quá lâu, khi hành quân phải dìu già dắt trẻ, vì vậy chỉ có hai mươi vạn binh mã theo mạt tướng đến Diên Bắc."
Phó Sơ Tuyết truy vấn: "Đường Mộc Quân đã có giao hảo với Đông Tang, vì sao ngài không được phong Hầu tại chỗ?"
Lời này rõ ràng ám chỉ: Hoàng đế thưởng phạt bất minh, không phân biệt được trung thần và gian nịnh. Mộc Xuyên im lặng không đáp.
Phó Sơ Tuyết nói thẳng hơn: "Biên cảnh Yến triều rung chuyển, Hoàng đế trước nay trọng võ khinh văn, tướng quân lại từng cứu mạng Ngài, sao có thể rơi vào cảnh ngộ như thế này?"
Mộc Xuyên quay lại, ánh mắt nhìn xoáy vào y: "Thế tử... vậy mà vẫn còn nhớ?"
Muốn bàn chuyện triều chính với hắn, hắn lại cứ thích lái sang chuyện khác, không rõ là hắn thực sự không hiểu hay đang giả vờ.
Phó Sơ Tuyết thấy không gài bẫy được lời nào, liền đổi giọng nịnh nọt: "Mười năm không gặp, không ngờ Đông Xuyên Hầu lại trở nên thần võ đến vậy. Lúc mới tới Diên Bắc, tại hạ thực sự không nhận ra."
Ánh mắt Mộc Xuyên trầm xuống: "Thế tử cũng vậy, vẫn rực rỡ tựa ngọc quý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!