Chương 18: Vì sao trốn ta?

Khi còn ở Tây Thùy, Phó Sơ Tuyết hễ hở ra là muốn ôm; lúc mới về Diên Bắc, y cũng thường xuyên chạy đến Đông Xuyên hầu phủ; thế nhưng khi thẩm vấn Tiêu Hoành Đạt, y lại không hề lộ diện.

Sự xa cách cố ý này khiến Mộc Xuyên có chút không quen. Giống như đột nhiên đánh mất một con mèo nhỏ bướng bỉnh lúc nào cũng quấn quýt bên chân.

Mất một ngày, hắn có thể miễn cưỡng nhịn được; mất hai ngày, hắn bắt đầu nghi ngờ y bị kẻ nào bắt mất; đến ngày thứ ba, Mộc Xuyên không thể ngồi yên được nữa.

Ngày hai mươi tám tháng tám, Đông Xuyên hầu đích thân đến thăm Phó phủ.

Vở kịch mang tên "Đông Xuyên hầu và Diên Bắc thế tử yêu hận tình thù" đang vô cùng náo nhiệt. Phó Tông nghe được lời đồn đại trên phố, ban đầu thì kinh hãi, sau đó tìm Tiêu Bảo xác nhận, cuối cùng mới đi đối chất với nhi tử. Thấy Phó Sơ Tuyết đối với đoạn tình cảm đồng giới này không có ý gì khác, Phó Tông mới thở phào nhẹ nhõm.

Phó Tông hiểu rõ tính nết nhi tử, hễ thích con chó nhỏ nào là bám lấy không buông, còn với người không thích thì tuyệt nhiên không nói nửa lời. Việc y luôn quấn lấy Mộc Xuyên chứng tỏ y có hảo cảm với hắn.

Nhi tử mấy năm nay vốn chẳng có bằng hữu, khó khăn lắm mới thân cận được với Mộc Xuyên, chỉ là không rõ tâm tư của vị hầu gia kia ra sao.

"Đông Xuyên hầu, mời ngồi, mời ngồi."

Phó Tông thử dò xét: "Lần này tra án, đa tạ có ngài giúp đỡ, bằng không khuyển tử ở Tây Thùy chắc chắn sẽ bị người ta chèn ép."

Mộc Xuyên trầm giọng đáp: "Mạt tướng tra án, Thế tử đã trợ giúp không ít, nay đặc biệt đến đây để nói lời cảm tạ."

Hóa ra là đến để cảm ơn, Mộc Xuyên này cũng thật là lễ độ. Phó Tông cười nói: "Khuyển tử tính tình có chút thất thường, mong ngài đừng chấp nhặt với nó."

Mộc Xuyên lắc đầu: "Thế tử rất tốt."

Tiêu Bảo đứng bên cạnh xen vào: "Chủ tử hiện tại không tốt chút nào, suốt ngày cứ lẩm bẩm 'Vì sao vẫn chưa tới', cũng chẳng biết là nhắc đến ai."

Mộc Xuyên hỏi: "Thế tử hiện giờ đang ở đâu?"

Phó Tông lườm Tiêu Bảo một cái rồi ra hiệu, Tiêu Bảo lập tức chạy biến về phía hậu viện. Phó Tông vuốt râu, cười đầy thâm ý:

"Kỳ An chắc cũng vừa tỉnh giấc nồng, ngài cứ vào hậu viện tìm nó đi."

Đi qua dãy hành lang chín khúc, chuông đồng treo dưới mái hiên khẽ ngân vang mỗi khi có người bước qua. Phó Sơ Tuyết đang lười biếng nằm trên sập, bỗng nghe thấy tiếng chuông cùng tiếng người ồn ào:

"Chủ tử, Đông Xuyên hầu tới rồi!"

"Ồ."

"Người đang ở sảnh ngoài, chủ tử không định ra gặp sao?"

"Cũng không phải kỳ trân dị bảo gì, có gì mà phải gặp."

Tiêu Bảo lại giở giọng diễn kịch: "Đông Xuyên hầu nói 'Một ngày không gặp như cách ba thu', nỗi nhớ ngài dạt dào như nước sông cuồn cuộn không dứt..."

"Ngươi bớt bịa đặt đi! Mộc Xuyên đâu phải kẻ thuyết thư đầu đường, sao có thể nói ra những lời sến súa như thế!"

Tiêu Bảo kêu oan: "Không phải tiểu nhân bịa chuyện, lão hầu gia cũng nghe thấy mà."

"Trách không được phụ thân ngày hôm trước cứ hỏi ta 'Đông Xuyên hầu thế nào'!"

Phó Sơ Tuyết đá cho cậu ta một cái, "Suốt ngày không lo làm việc chính, chỉ giỏi khua môi múa mép, cút ngay!"

Vở kịch về hai người bọn họ bị kẻ thuyết thư thêm mắm dặm muối, quán trà Thiên Kiều lúc nào cũng chật kín người nghe. Đám đông liên tục thúc giục ra chương mới, khiến kẻ thuyết thư cứ bám lấy Tiêu Bảo để tìm tư liệu.

Vở kịch đang dừng ở đoạn "Xe ngựa đại chiến năm ngày năm đêm", đúng lúc gay cấn thì đứt đoạn, thật khó mà ăn nói với bà con hương thân.

"Đông Xuyên hầu đã đến tận đây, chủ tử không gặp thì thật không phải đạo!"

Tiêu Bảo ôm mông, khổ sở khuyên lơn: "Hay là chủ tử thấy ngài ấy thẩm án nên đâm ra sợ hãi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!