Chương 16: Hồng uyên bội

Bôn ba bên ngoài suốt một tháng ròng, phong trần nhuốm bụi làm gương mặt trở nên hốc hác, Phó Sơ Tuyết được ngâm mình trong làn nước ấm, nằm trên giường mà cảm thán chẳng đâu bằng nhà mình.

Cơm no rượu say, ngủ một giấc an ổn đến tận khi mặt trời lên cao. Tuy chẳng muốn ra khỏi cửa, nhưng đã trót "mượn" lồng ngực của Mộc Xuyên rồi, y không thể nói lời mà không giữ lấy lời.

Phó Sơ Tuyết thay một bộ gấm bào trắng thuần, tay mân mê miếng Hồng Uyên Bội thường mang, treo lại bên hông rồi thong dong phẩy phiến ra cửa. Thân ảnh cao gầy lập dưới hành lang, gió luồn qua khe lá thổi vạt áo bay tán loạn.

Miếng dương chi bạch ngọc rủ xuống chùm ti tuệ màu son, khiến cảnh đẹp trong viên đều trở thành làm nền cho người.

Có lẽ do khí huyết không đủ, sắc môi Phó Sơ Tuyết cực nhạt, gương mặt thanh tú lộ ra vài phần quý khí, tựa như một nét vẽ rực rỡ khắc sâu vào tâm khảm Mộc Xuyên.

Chiết phiến lay động trước mắt vài cái, Phó Sơ Tuyết khẽ hỏi: "Ngài ngẩn người làm gì thế?"

Mộc Xuyên định thần lại, khẽ tằng hắng một tiếng rồi nói: "Trước đây không thấy ngài mang miếng ngọc này."

"Đây là Hồng Uyên Bội, được tạc từ loại dương chi bạch ngọc thượng hạng. Ở Tây Thùy người đông mắt tạp, mang theo chỉ sợ thất lạc."

Phó Sơ Tuyết nhắc đến Hồng Uyên, ống tay áo rộng trượt xuống lộ ra cổ tay gầy guộc, dây tơ hồng càng tôn lên làn da trắng như tuyết sương, "Ở Diên Bắc này, dù có đánh rơi, bách tính nhìn thấy chữ 'Phó' trên ngọc cũng sẽ mang trả tận phủ."

"Phải rồi, vụ án thi cốt hài đồng kia, ngài hãy đứng ra thăng đường đi."

Đám thương nhân Tây Thùy cùng quan lại địa phương cấu kết sát nhân đoạt thi cốt, xem vương pháp Đại Yến như không có gì. Đường Chí Viễn không muốn quản, Phó Sơ Tuyết cũng không muốn nhúng tay quá sâu, chi bằng để Mộc Xuyên đứng ra làm vị anh hùng này.

Mộc Xuyên gật đầu: "Được."

Phó Sơ Tuyết đắc ý vì gian kế thành công, giấu mặt sau chiết phiến mà cười thầm. Mộc Xuyên lại hỏi: "Khi nào thì thẩm vấn Tiêu Hoành Đạt?"

"Không vội."

Mộc Xuyên cau mày: "Trên xe ngựa, ta đã để ngài dựa vào rồi."

"Ha ha! Ngài sợ ta lật lọng không nhận sao? Chuyện trước kia đều có nguyên do, sao ngài vẫn còn để bụng thế?"

Phó Sơ Tuyết buông lời ngả ngớn. Trước đây y từng hai lần trở mặt, một lần là để ép Mộc Xuyên giúp mình tra án, một lần là tranh chấp vì chuyện của hoàng đế.

"Nói được hai câu đã sinh khí, ngài cũng không nghĩ xem, nếu không vì tra án thì ta tới đây làm gì?"

Đến giờ Thân, hai người đi tới đại lao Diên Bắc. Bị giam cầm và phơi nắng suốt sáu ngày, Tiêu Hoành Đạt nay sắc mặt sạm đen, tóc tai rũ rượi, không còn chút phong thái nào của một vị quan tri châu như bảy ngày trước.

Phó Sơ Tuyết đi thẳng vào vấn đề: "Trong hầm ngầm Tiêu trạch vì sao lại chứa thi cốt?"

Tiêu Hoành Đạt thần sắc thản nhiên: "Đó chỉ là những khuôn đúc bằng gốm đá, không ngờ nhị vị lại phân biệt không rõ trắng đen mà bắt giữ tại hạ."

"Là xương người hay khuôn đúc, lẽ nào ngỗ tác lại không phân biệt nổi?"

Tiêu Hoành Đạt vẫn cứng miệng: "Đều là do xá đệ sưu tầm, hắn nói là khuôn mẫu nên ta không hỏi han nhiều."

"Ngươi nói dối." Trong phòng giam oi bức, Phó Sơ Tuyết phẩy phiến, liếc nhìn Mộc Xuyên.

Mộc Xuyên ngầm hiểu, ra lệnh: "Dẫn người lên."

Hai tên ngục tốt khiêng tới một nam nhân mình đầy thương tích, máu me đầm đìa. Mộc Xuyên ném bản nhận tội trạng xuống trước mặt Tiêu Hoành Đạt, bên trong ghi rõ việc sát hại nhi đồng lấy xương, chữ ký phía dưới là: Tiêu Lâm.

Tiêu Hoành Đạt sắc mặt đại biến. Đối với loại tù nhân ngoan cố này, nhất định phải dùng thủ đoạn tâm lý.

"Nhân chứng vật chứng đều đủ, ngươi còn gì để giảo biện?"

Tiêu Hoành Đạt như kẻ tuyệt đường, đành buông xuôi: "Nếu nhị vị đã có định luận, cứ việc kết án là được."

"Đến nước này còn chưa chịu khai ra kẻ đứng sau, ngươi cũng thật là kẻ trọng nghĩa khí."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!