Chương 15: Đông Xuyên Tân Phủ

Sáng sớm, Phó Sơ Tuyết bị những thanh âm xôn xao ngoài cửa sổ đánh thức.

Y thấy Mộc Xuyên đang đứng bên bậu cửa, mái tóc đen xoã dài như thác đổ, lớp trung y bằng lụa mỏng manh phác họa nên thân hình đĩnh bạt, toát lên vẻ lười nhác mà ôn nhu.

Phó Sơ Tuyết chân trần, vừa dụi mắt vừa tiến lại gần, khẽ hỏi: "Làm sao vậy?"

Mộc Xuyên không đáp, chỉ tay về phía ngoài cửa sổ.

"Điền Kiến Nghĩa trước khi trưng thu ruộng đất đã hứa sẽ có bồi thường, nay đã trồng Phong Hỏa Tham, vì sao chậm trễ không phát lương cho chúng ta?"

"Đất đã trồng qua Phong Hỏa Tham thì không thể trồng lúa nước được nữa, ruộng tốt biến thành đất hoang, chẳng lẽ không có lấy một đồng bồi thường sao?"

"Không chịu phối hợp trồng Phong Hỏa Tham thì bị tăng thuế lên tám phần, làm vậy chẳng khác nào dồn chúng ta vào đường chết!"

Hai người nấp sau rèm cửa nghe lén, Phó Sơ Tuyết hạ thấp giọng nói: "Đúng là người sợ nổi danh, heo sợ béo. Hôm qua mới thẩm án tri châu, hôm nay bách tính đã coi ta và ngài là thanh thiên đại lão gia rồi. Nhưng có gì đó không đúng, ngài nói xem, làm sao họ tìm được tới tận đây?"

Mộc Xuyên đáp: "Đường Chí Viễn."

Phó Sơ Tuyết gật đầu. Việc ép dân trồng Phong Hỏa Tham rõ ràng là mưu tài hại mạng. Đường Chí Viễn sợ sau khi quốc khố đầy ắp, có ngày hoàng đế sẽ lấy lão ra khai đao, nên mới cố ý dựng lên vở kịch này cho họ xem. Nếu họ nhúng tay vào, khác nào trở thành đồng phạm.

Phó Sơ Tuyết nhắc nhở: "Mục đích của ta là tra rõ vụ án thi cốt hài đồng mất tích, còn ngài là muốn tra việc cấu kết giặc Oa b*n n**c. Không phải ai cũng có thể xem nhẹ sinh tử như ngài. Ta thân mang cổ độc, sống chẳng được bao năm, quãng đời còn lại chỉ muốn tận hiếu với phụ thân.

Ruộng vườn trồng Phong Hỏa Tham, không có lương thực sản xuất, muốn dân Nam Cương được no bụng thì chỉ còn cách tăng thuế lên các vùng canh tác còn lại. Bách tính bất mãn nên mới tới náo loạn, căn nguyên của mọi chuyện chính là ở Gia Tuyên!"

Phó Sơ Tuyết hết lần này đến lần khác khẳng định lập trường, tự cho rằng mình có thể đứng ngoài cuộc, nhưng thực chất y đã lún sâu vào từ lâu. Mộc Xuyên nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.

Ngoài cửa sổ đám người tựa kiến động, bên cửa sổ khối sắt kia vẫn bất động như núi đá. Phó Sơ Tuyết tiến lên một bước, phá vỡ sự tĩnh lặng mà Mộc Xuyên dựng nên:

"Tam phương hội thẩm có hai trọng mục đích, trước đây ngài chỉ nói đúng cái thứ nhất.

Thứ hai là, ngài ở Nam Cương tra án, vô hình trung đã động đến miếng mồi ngon của những kẻ đứng sau, khiến Tư Lễ Giám cũng không ngồi yên được mà phải đích thân nhúng tay vào. Trên người Tiêu Hoành Đạt hiện có hai mối liên lụy lớn, một là buôn lậu muối tư, hai là cấu kết giặc Oa, ngài cảm thấy mục tiêu thực sự của chúng là gì?"

Mộc Xuyên trầm giọng đáp: "Là muối lậu."

Phó Sơ Tuyết khẽ gật đầu, suy luận: "Tội cấu kết giặc Oa vốn đáng tru di cửu tộc, hoàng đế hạ chỉ tam phương hội thẩm, những kẻ có liên quan chắc chắn sẽ tìm cách tránh xa tám trượng để bảo toàn tính mạng.

Tư Lễ Giám dám đường hoàng nhúng tay vào, chứng tỏ chúng lo sợ ngài mượn danh tra án thông Oa để bóc trần đường dây buôn lậu muối tư, cuối cùng sẽ truy ngược về tận gốc rễ của chúng.

Bởi vậy... kẻ đứng sau chống lưng cho Đường Chí Viễn ắt hẳn có can hệ mật thiết đến lợi nhuận từ muối. Người của Tư Lễ Giám lần này, phải chăng là Phan Nghi?"

Phó Sơ Tuyết không đợi hắn kịp đáp lời, đã mượn thế tựa sát vào người hắn, thuận miệng bịa chuyện: "Sáng sớm đầu óc có chút choáng váng, đứng không vững."

Mộc Xuyên lùi lại một bước, gương mặt không chút biểu cảm đáp: "Nếu vậy thì ngài nên nằm nghỉ thêm lúc nữa."

Phó Sơ Tuyết hừ nhẹ một tiếng, trong lòng thầm mắng: Thật là kẻ hẹp hòi, không chút phong độ!

Đến giờ Thìn, hai người rời dịch quán bằng cửa sau để xuống lầu, Tiêu Bảo đã sớm chuẩn bị xe ngựa chờ sẵn. Bên trong xe, trái bí đao lớn chiếm mất hơn nửa băng ghế, Phó Sơ Tuyết đảo mắt một vòng rồi thản nhiên ngồi xuống cạnh Mộc Xuyên.

Đường núi xóc nảy, y thuận thế ngả nghiêng về một bên, Mộc Xuyên lại khẽ nhích người sang góc khuất của ghế dựa để giữ khoảng cách.

Kể từ lần tình cờ chạm vào lồng ngực rắn chắc của nam nhân kia, Phó Sơ Tuyết thường xuyên hoài niệm xúc cảm dẻo dai ấy, chẳng rõ vì sao y lại khắc cốt ghi tâm đến vậy.

Y nhìn hắn, hỏi: "Hà cớ gì ngài lại tránh ta?"

Mộc Xuyên nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trầm ngâm hồi lâu mới đáp: "Trên người ngài có mùi lạ."

Phó Sơ Tuyết nhấc ống tay áo lên tự ngửi, chỉ thấy mùi thuốc sắc nồng đậm, y bực dọc nói: "Nay ta và ngài đã là châu chấu trên cùng một sợi dây, dù có ghét bỏ thì ngài cũng phải chịu thôi!"

Mộc Xuyên giữ im lặng. Lần đầu tiên bị người khác tỏ thái độ ghét bỏ, Phó Sơ Tuyết càng nghĩ càng thấy không cam lòng, y dằn dỗi ngồi sang phía đối diện, ôm lấy trái bí đao mà cào cấu lớp vỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!