Dưới cái nắng hè oi ả, Phó Sơ Tuyết lười nhác tựa mình trên sập mỹ nhân, tay ôm một trái bí đao lớn để xua đi cái nóng, tay kia nhẹ nhàng lay động quạt xếp. Gió nhẹ từ phía thuỷ tạ thổi tới mang theo hương cỏ cây thanh khiết.
Y mặc một chiếc sa y trắng nửa kín nửa hở, lộ ra làn da trắng ngần như ngọc, gò má vì nắng nóng mà ửng hồng, càng thêm phần diễm lệ.
Tiêu Bảo bưng chén thuốc chạy vội tới đình nghỉ mát. Phó Sơ Tuyết nhận lấy rồi uống cạn một hơi. Với y, đây là loại dược liệu bắt buộc phải dùng hằng ngày để kìm hãm cổ độc Phệ Tâm. Nếu sớm biết cổ độc phát tác sớm hơn dự định, y đã hồi phủ Diên Bắc ngay sau cái chết của Lư Tự Minh. Sư phụ y từng dạy phải thuận theo bản tâm, nhưng lúc này y chỉ muốn giữ lấy mạng sống của mình.
Tiêu Bảo bỗng lên tiếng báo cáo: "Thành bắc có rất nhiều mộ phần bị trộm!"
Phó Sơ Tuyết nhíu mày hỏi lại: "Mộ phần sao?"
"Những hài tử chẳng may chết yểu thường được an táng trong các chum gốm. Vậy mà mấy ngày nay, chum ở thành bắc liên tiếp biến mất, có những cái vỡ vụn đầy đất, thi cốt của các hài tử bên trong đều không thấy đâu nữa."
- Tiêu Bảo gật đầu xác nhận.
Phó Sơ Tuyết trầm tư suy nghĩ. Y chợt nhớ lại lời Mộc Xuyên từng nói, giặc Oa thường dùng xương người làm pháp khí, việc trộm cốt hài tử này chắc chắn không đơn giản. Vụ việc bắt cóc hài tử ở phía Tây Thùy y có thể không can thiệp, nhưng một khi đã xảy ra trên đất Diên Bắc, y nhất định phải quản đến cùng!
Nghĩ là làm, Phó Sơ Tuyết nhanh chóng xuất phát đến Giang Lăng. Tại đây, tri châu địa phương đã mai phục và bắt gọn đám trộm mộ.
Phó Sơ Tuyết lạnh lùng thẩm vấn: "Nếu không khai ra tung tích thi cốt của các hài tử ở đỉnh thành và Thao Đống, ta sẽ hạ lệnh chém đầu ngay lập tức."
Kẻ trộm mộ run rẩy quỳ lạy: "Thảo dân chỉ là kẻ đi trộm, toàn bộ thi cốt của các hài tử đều được vận chuyển về Tây Thùy theo lệnh của Tiêu Lâm, đệ đệ của Tri châu Phú Ninh là Tiêu Hoành Đạt!"
Phó Sơ Tuyết cười lạnh, đôi mắt phượng đầy nộ khí. Tiêu Hoành Đạt đã không làm tròn bổn phận quan mẫu dân, lại còn dám dung túng cho thuộc hạ bắt cóc hài tử trên đất của phụ thân y? Kẻ như gã lấy tư cách gì mà đòi quan tâm đến chiến tích?
Y lập tức hạ lệnh: "Quay lại Tây Thùy! Người của Tây Thùy thì phải để người Tây Thùy xử lý!"Đầu tháng tám, tại một gian phòng xa hoa ở Túy Hương Các, quận Phú Ninh.
Sắc Lặc Vương Đường Chí Viễn mở tiệc linh đình, mời Phan Hỉ là con nuôi của chưởng ấn Tư Lễ giám, thống lĩnh Cẩm Y Vệ Ban Phi Quang và Đông Xuyên Hầu Mộc Xuyên đến dự. Đường Chí Viễn mặc cẩm bào đen, mắt phượng hơi nheo lại đầy thâm trầm:
"Chư vị đến Tây Thùy là vinh hạnh của bản vương, hôm nay chúng ta chỉ tìm hoa thưởng tửu, không bàn chuyện triều chính."
Khi tiệc rượu đang đến hồi cao trào, Tri châu Tiêu Hoành Đạt bất ngờ bước vào.
Mộc Xuyên nhíu mày chất vấn: "Sắc Lặc Vương mở tiệc chiêu đãi kẻ đang bị nghi ngờ thông đồng ngoại bang, e là không hợp tình lý."
Phan Hỉ và Ban Phi Quang lập tức dùng lời lẽ sắc mỏng dồn ép Mộc Xuyên, mượn danh nghĩa tam phương hội thẩm của Hoàng đế để buộc hắn phải thỏa hiệp và coi Tiêu Hoành Đạt là bằng hữu. Đúng lúc Tiêu Hoành Đạt định nâng chén tiến lại gần để ép Mộc Xuyên uống rượu hòa giải thì một tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa gỗ hoa lê bị đá văng mạnh, va vào hai bên vách kêu loảng xoảng. Một bóng hình thanh mảnh nhưng đầy kiêu hãnh bước vào. Phó Sơ Tuyết diện bộ cẩm bào trắng vân mây, đai lưng vàng ròng thắt chặt vòng eo thon gọn, y mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh băng:
"Nghe danh Sắc Lặc Vương mở tiệc, tại hạ không mời mà đến, mong ngài chớ trách tội."
Cả căn phòng sững sờ, còn ánh mắt Mộc Xuyên thì chợt bừng sáng khi thấy y xuất hiện.
Phó Sơ Tuyết thản nhiên đẩy một ca kỹ ra để ngồi cạnh Mộc Xuyên. Khi Phan Hỉ mỉa mai y không rõ vị trí, y liền cầm chén rượu của Mộc Xuyên lên nhấp một ngụm rồi đáp:
"Tại hạ là Thế tử Diên Bắc Phó Sơ Tuyết, tới đây là để tra án."
Tiêu Hoành Đạt định lên tiếng ngăn cản, Phó Sơ Tuyết liền lạnh lùng chặn họng: "Một tên Tri châu hèn mọn mà cũng dám năm lần bảy lượt ngắt lời ta? Ta đang nói chuyện với ngươi sao?"
Y phất tay cho Tiêu Bảo dẫn kẻ trộm mộ vào làm chứng. Mộc Xuyên thản nhiên cầm lấy chén rượu mà Phó Sơ Tuyết vừa dùng, nhấp đúng vào dấu môi y còn lưu lại trên vành chén.
Phó Sơ Tuyết bất ngờ đứng dậy đá văng bàn tiệc của Tiêu Hoành Đạt, quát lớn: "Dám cả gan bắt cóc hài tử Diên Bắc, cướp đoạt cốt hài bách tính của ta. Vụ án này, hôm nay nhất định phải tra đến cùng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!