Chương 11: Giữ vững bản tâm

Sáng sớm, Tiêu Bảo ngồi xổm bên ngoài cửa phòng chủ tử nghe ngóng, bỗng thấy một nam nhân nửa thân trên tr*n tr** đẩy cửa bước ra.

"A, ngươi..." Nhìn kỹ lại, người kia chẳng phải là Đông Xuyên hầu thì còn ai vào đây? Tiêu Bảo ấp úng, nhất thời không biết nói gì tiếp cho phải.

Mộc Xuyên chẳng mảy may để tâm, cứ thế nghênh ngang trở về phòng mình. Tiêu Bảo tức đến giậm chân, vội vàng lao vào phòng chủ tử:

"Chủ tử, chủ... Ai u! Sao lại để máu vương đầy giường thế này? Ngài phải chịu khổ bao nhiêu chứ, xót chết tiểu nhân rồi!"

Phó Sơ Tuyết hữu khí vô lực đáp: "Xót thì đêm qua sao ngươi không tới?"

"Tiểu nhân nào dám phá hỏng chuyện tốt của ngài..."

Phó Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng: "Đi mua chút đồ ăn, chuẩn bị ngựa về Diên Bắc, giờ Tỵ khởi hành."

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả? Lăn lộn một đêm, giờ ta không còn sức mà đánh ngươi, mau cút!"

Tiêu Bảo lủi thủi đi mua điểm tâm, chuẩn bị xe ngựa, rồi lại ghé chợ mua một trái bí đao lớn dài chừng nửa thước. Trái bí có gai ngược, Tiêu Bảo nhặt hòn đá nhỏ hì hục mài lớp vỏ ngoài, vừa làm vừa cảm thấy Đông Xuyên hầu thật không phải hạng người tử tế.

Ở Diên Bắc bao nhiêu cô nương xinh đẹp chủ tử không nhìn, đi đường này lại cứ dây dưa với hắn, đêm qua còn ê ê a a cả đêm... Rõ ràng là chủ tử có ý với hắn, vậy mà tên kẻ cắp kia ăn xong liền chạy! Cậu ta vốn định an ủi vài câu, nhưng nghĩ chủ tử tâm cao khí ngạo, sợ nói ra lại phản tác dụng nên đành ngậm miệng.

Mặt trời chói chang, Tiêu Bảo đánh xe phơi mình đến đen nhẻm, còn Phó Sơ Tuyết ở trong xe ôm trái bí đao ngủ say. Đường núi xóc nảy khiến y ngủ không yên giấc, Phó Sơ Tuyết khẽ che lồng ngực ẩn hiện cơn đau, lại bắt đầu nghĩ về Mộc Xuyên.

Y biết tính tình mình không tốt, đêm qua lời nói có phần nặng nề. Sau này hai người ở Diên Bắc ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, cũng không nhất thiết phải làm đến mức tuyệt tình như vậy. Nhưng tổ phụ về hưu, phụ thân từ quan đều là vì hoàng đế, mà Mộc Xuyên lại tình nguyện làm quân cờ cho hắn, khuyên can thế nào cũng không thông. Y vốn không thể cùng kẻ khác biệt lập trường trở thành bằng hữu.

Hơn nữa, vụ án Mộc Xuyên đang tra quá thâm sâu. Một kẻ là thế tử không có quan chức, một kẻ là võ tướng bị biếm, trong nội các không có thực quyền, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết mà muốn diệt trừ gian nịnh thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Sau cùng cũng vì thể lực y có hạn, tới Tây Thùy lăn lộn nửa tháng khiến cổ độc phát tác sớm, nên y mới thuận nước đẩy thuyền lấy đó làm cớ để đường ai nấy đi.

Nghĩ đến việc Mộc Xuyên từng cứu Gia Tuyên ở hồ hoa sen, lại nhớ tới việc hắn khước từ đoạt lương, Phó Sơ Tuyết lẩm bẩm: "Không chỉ là kẻ ít nói, còn là một tên ngốc, mười năm qua chẳng thay đổi chút nào."

Tiêu Bảo hỏi vọng vào: "Chủ tử vừa nhắc tới Đông Xuyên hầu sao?"

"Đánh xe không nhìn đường, tai lại thính gớm nhỉ, ngươi muốn điên chết ta sao!"

"Tiểu nhân không dám."

"Sau này đừng có nhắc tên Mộc Xuyên trước mặt ta nữa!"

"Được rồi chủ tử, sau này ai nhắc người đó là tiểu cẩu."

Phó Sơ Tuyết kẹp trái bí đao lăn nửa vòng trên ghế, mơ màng ngủ thiếp đi, trong mộng dường như nghe thấy tiếng chính mình học chó kêu.

Xe hành sáu ngày mới về tới Diên Bắc. Phó Tông thấy nhi tử sắc mặt tái nhợt thì vô cùng đau lòng. Tiêu Bảo lại sướt mướt kể về lũ tài lang hổ báo ở nơi đó làm chủ tử gầy sọp đi một vòng. Phó Sơ Tuyết ném cho gã cái nhìn sắc lẹm khiến cậu ta lập tức im bặt.

"Có cơm không? Ta đói rồi."

"Phòng bếp có sẵn." Phó Tông đáp. Tiêu Bảo vội vàng chạy xuống bếp.

Phó Tông hỏi: "Sắc Lặc vương có làm khó Kỳ An không?"

"Không có."

"Vậy sao lại nói là sài lang hổ báo?"

"Đừng nghe Tiêu Bảo bịa chuyện." Phó Tông thở dài, "Kỳ An lớn rồi, không muốn nói lời thật lòng với vi phụ nữa."

"Con..."

Hình ảnh Mộc Xuyên thoáng hiện qua tâm trí, Phó Sơ Tuyết nuốt lời định nói vào trong, thay bằng một câu nửa thực nửa hư: "Triều đình khắp nơi đang ám độ Trần Thương, chỉ cần một chút gió lay cũng khiến mây vần vũ, dùng mắt thường thật khó phân biệt trung gian."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!