Chương 93: Hỏa hoạn rồi

Chỉ thấy trong khu vườn trước mắt Triệu Nhan, từng chiếc vạc lớn cao nửa thân người được đặt ở đây, miệng vạc chỉ trồng một cây ngô hoặc cây khoai lang. Giữa các vạc đều được giữ khoảng cách nhất định, có lẽ là vì muốn cho mỗi cây ngô và khoai lang đều đảm bảo đủ ánh sáng nhất định. Ngoài ra, còn có hàng chục tiểu thái giám làm việc không ngừng giữa các vạc, xới đất, hoặc bắt sâu, hoặc tưới nước, nhìn dáng vẻ của họ dường như là đang chăm sóc cho những cây ngô và khoai lang thành vậy quý hiếm.

Tuy nhiên, lúc này hai loại cây này quả thực là loại thực vật quý giá, chí ít thì cả Đại Tống từ trong ra ngoài cũng chỉ có Triệu Nhan còn có những thứ này.

- Thôi nội thị, vì sao các ngươi lại trồng ngô và khoai lang vào trong vạc?

Triệu Nhan thấy khó hiểu liền hỏi. Những chiếc vạc này cao 1m, đường kính cũng hơn 1m, thật ra cũng không ảnh hưởng tới sự sinh trưởng của ngô và khoai lang, nhưng điều này cũng quá lãng phí, cho dù chỉ là những chiếc vại này chắc chắn cũng phải tiêu tốn không ít tiền, tính ra vẫn không bằng trồng trực tiếp xuống đất.

Đối với nghi vấn của Triệu Nhan, chỉ thấy Thôi nội thị còng lưng xuống chắp tay đáp:

- Khởi bẩm Quận Vương, lúc trước Bệ hạ đã dặn dò chúng hạ nhân, ngô và khoai lang đều là loại cây cực kỳ quý báu, muốn chúng thuộc hạ tuyệt đối không thể sơ suất. Lão nô suy nghĩ mùa hè thu dễ có gió lớn, thậm chí còn có khả năng có mưa đá, cho nên nghĩ ra cách này, trồng ngô và khoai lang vào trong vạc, như vậy gió quá lớn hoặc khi có mưa đá, chúng ta có thể chuyển vạc vào trong đại điện của vườn tránh, chờ tới khi thời tiết bình thường trở lại sẽ mang ra ngoài.

Triệu Nhan nghe tới đấy cũng cảm thấy có lý. Khoai lang thật ra không sợ mưa gió, mưa đá, nhưng ngô thì khác, loại này cao như vậy, gió lớn một chút thì có thể thổi gãy cây, mưa đá thì càng là khắc tinh của nó. Thời hậu thế, còn thường xuyên nhìn thấy tin tức mưa đá đập vào ngô chỉ còn lại một vài cành.

Nghĩ tới đây, Triệu Nhan cũng tán đồng nói:

- Không ngờ Thôi nội thị lại nghĩ chu đáo như vậy, khó trách phụ thân lại xem trọng việc này mà giao cho ngươi phụ trách.

- Đa tạ Quận Vương khích lệ, lão nô vào cung từ lúc 8 tuổi, không có bản lĩnh khác, chỉ có thể hầu hạ những hoa cỏ đó, thời gian lâu dần, cũng đã có nhiều kinh nghiệm. Thực sự không đáng để Quận Vương khen ngợi như vậy!

Thôi nội thị mặt đầy nếp nhăn rất bình tĩnh đáp lại. Lão đã qua cái tuổi cổ lai hy rồi, trải qua ba đời Hoàng đế Chân Tông, Nhân Tông và Triệu Thự. Sự việc trải qua nhiều, con người cũng đã già rồi, đối với thế sự cũng đã lãnh đạm rồi, đương nhiên không thể vì một lời khen ngợi của Triệu Nhan mà kinh sợ.

Triệu Nhan bước nhanh vào giữa vườn chăm chỉ quan sát sự phát triển của ngô và khoai lang. Lúc này ngô đã cao nửa người rồi, Khoai lang thì lại càng bò nhanh dưới đất hơn. Điều này cũng khiến cho Triệu Nhan vô cùng hài lòng. Nhưng, tiếp theo đó hắn lại nhớ ra một chuyện, lại một lần nữa lên tiếng hỏi Thôi nội thị:

- Thôi nội thị, hôm nay khi phụ thân triệu ta vào cungnói cho biết các ngươi trồng ngô hình như là xảy ra chuyện, nhưng lại không nói là có chuyện gì, hiện giờ thế nào rồi?

Nghe Triệu Nhan hỏi tới chuyện ngô có vấn đề, Thôi nội thị liền đáp:

- Khởi bẩm Quận Vương, ngô quả thực là xảy ra vấn đề. Từ sau khi trồng ngô xuống, chúng ta vẫn luôn tưới nước, bắt sâu đúng giờ, vốn tất cả đều rất bình thường, ngô lớn cũng rất tốt, nhưng mấy ngày nay ngô lại có chút vô tình, lớn cũng chậm hơn nhiều, không biết nguyên nhân là gì?

Triệu Nhan nghe tới đây cũng thấy coi trọng. Hắn sợ nhất là ngô sinh bệnh, thời đại này không có thuốc trừ sâu trị bệnh, cho nên hắn liền đi tìm mấy cây ngô ra quan sát tỉ mỉ một lát, kết quả là không phát hiện ra dấu hiệu bị bệnh. Điều này đã khiến cho hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải sinh bệnh, hơn nữa lại có người chuyên bắt sâu, như vậy chỉ là môi trường đã ảnh hưởng tới ngô.

Hôm nay thời tiết rất nóng, đang thích hợp cho sự sinh trưởng của ngô, nhiệt độ chắc chắn là không có vấn đề gì. Đất trong vạc cũng đầy đủ chất dinh dưỡng, hơn nữa hàng ngày đều có người tưới nước, đất cũng vô cùng ẩm ướt….

- Hiểu rồi!

Triệu Nhan nhìn đất ẩm trong vạc liền đứng lên, chỉ vào đất nói với Thôi nội thị:

- Nước các ngươi tới quá nhiều rồi, loại ngô này khá là chịu hạn, khi vừa mới sinh trưởng cần khá nhiều nước, cho nên các ngươi tưới chăm chỉ chút đương nhiên là không có sao hết. Nhưng hiện giờ ngô đã lớn như vậy, nhu cầu về nước cũng giảm đi, các ngươi lại vẫn tưới nước như cũ, ngô đương nhiên sẽ chịu ảnh hưởng. May mà các ngươi phát hiện sớm, nếu không muộn thêm chút nữa, rất có thể sẽ khiến cho rễ ngô bị thối.

Thôi nội thị nghe tới đây cũng hoảng, khuôn mặt già nua cũng lộ rõ vẻ sợ hãi. Lão liền lệnh cho những tiểu thái giám tưới cây đó dừng lại, thay đáy vạc đục nhiều lỗ, thuận tiện cho nước thẩm thấu ra ngoài.

Tiếp theo Triệu Nhan còn quan sát cẩn thận sự phát triển của khoai lang. Kỳ thực chỉ riêng dây phát triển thật dài cũng có thể thấy, những cây khoai lang này chắc chắn là phát triển rất tốt, nói ra khoai lang vốn chính là loại cây có tính thích ứng cao, bất luận là hạn hán hay là đất cằn cỗi, chúng đều có thể sinh trưởng, càng huống hồ ở đây được đám người Thôi nội thị chăn sóc.

Giải quyết được vấn đề của ngô, khoai lang cũng phát triển rất tốt, Triệu Nhan đang định rời đi, nhưng đúng lúc này, chỉ thấy lão thái giám Thôi nội thị này hình như có chút do dự, cuối cùng đã lên tiếng nói với Triệu Nhan:

- Quận Vương điện hạ, lão nô muốn xin người chứng thực một việc!

- Ồ, có việc gì?

Triệu Nhan có chút kinh ngạc nói. Từ nãy tới giờ, Thôi nội thị có biểu hiện rất bình tĩnh, hơn nữa cũng rất ít khi chủ động nói chuyện. Bây giờ lại có chút do dự lộ chút thần sắc không quyết chủ động mở lời, thực sự là có chút kỳ lạ.

- Quận Vương, lúc trước Bệ hạ nói cho lão nô biết, ngô và khoai lang đều là cây lương thực sản lượng cực cao. Nếu sau này phát triển rộng khắp, Đại Tống ta sẽ không còn nạn đói nữa. Dù lão nô biết Bệ hạ lời ngọc ý vàng, nhưng vẫn muốn hỏi Quận Vương, hai loại cây lương thực này thật sự có thể khiến cho người dân Đại Tống ta thoát khỏi nỗi lo đói nghèo sao?

Thôi nội thị hỏi tới đây, trên khuôn mặt già nua bỗng lộ rõ thần sắc lo lắng bất an. Xem ra lão có lẽ là rất quan tâm tới chuyện này.

Mặc dù Triệu Nhan thấy lạ vì sao Thôi nội thị lại quan tâm tới vấn đề ngô và khoai lang như vậy. Nhưng nếu lúc trước Triệu Thự đã nói cho đối phương biết rồi, đó cũng chính là nói Thôi nội thị rất được Triệu Thự tín nhiệm. Vì vậy hắn do dự một hồi liền đáp:

- Không sai, ngô và khoai lang quả thực sản lượng vô cùng cao, trong đó sản lượng mẫu ngô có thể đạt gấp đôi lúa nước. Còn về khoai lang thì lại càng cao hơn, chí ít cũng có hai ba nghìn cân, cho dù là phơi khô, cũng có thể cân được trên nghìn cân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!