Chương 70: Chuẩn bị yến hội mệt chết người

Buổi tối, thời điểm Triệu Nhan cố ý mang theo Tào Dĩnh và công chúa Thọ Khang đi vào phòng bếp, sau đó chỉ huy bà vú cùng vài đầu bếp nữ dùng thịt lợn rừng làm vài món đồ ăn, trong đó nổi danh nhất chính là món thịt kho tàu, thịt lợn chua ngọt, thịt kho tàu xương sườn các loại…mặt khác còn có cá sốt cà, rút tơ cây táo*** và vài món thức ăn chay. Những thức ăn này đều làm để chuẩn bị cho yến hội.

Bà vú và mấy người đầu bếp nữ xem ra tay nghề cũng không tệ, mặc dù chỉ nghe Triệu Nhan giảng giải qua nhưng cũng coi như làm được tương đối, đặc biệt kỹ thuật làm và cách dùng lửa của các nàng dám chắc có thể mạnh hơn so với Triệu Nhan nhiều, cho nên có một số món ăn tuy rằng hương vị không phải đúng lắm nhưng cũng hết sức mỹ vị. Công chúa Thọ Khang đối với mấy món ăn này cũng là khen không dứt miệng, Tào Dĩnh cũng đối với vài món thức ăn chay thập phần ưa thích. Đồng thời để bà vú đem mấy món ăn ngày thường trong thực đơn để ở giữa.

Chuẩn bị yến hội cũng không phải là một chuyện dễ dàng đặc biệt là Tào Dĩnh và công chúa Thọ Khang mở tiệc chiêu đãi đều là những quý tộc đứng đầu Đông Kinh vì vậy càng không thể tiếp đón chậm trễ với đối phương. Cho nên bắt đầu từ sáng ngày hôm sau toàn bộ hạ nhân trong biệt viện vương phủ cũng bắt đầu khẩn trương theo, làm cho công việc lu bù hết cả lên.

Hai đại quản gia là lão Phúc và bà vú ở bên trong phủ nhảy lên nhảy xuống chỉ huy hạ nhân vây xung quanh, sau lưng còn không biết bao nhiêu người bị mắng?

Toàn bộ vương phủ làm ầm ĩ từ rạng sáng đến nửa đêm, thật vất vả mới chuẩn bị yến hội ngày mai xong xuôi. Tuy nhiên Tào Dĩnh vẫn không yên tâm kéo Triệu Nhan lại kiểm tra một lần nữa rồi mới thôi. Đối với vấn đề này Triệu Nhan hết sức oán hận, bởi vì yến hội ngày mai tới đều là nữ nhân, hắn căn bản không thể ra mặt, chỉ có thể để cho Tào Dĩnh và công chúa Tào Khang tiếp đãi.

Đó là lý do yến hội lần này và hắn không có liên quan quá lớn, nhưng đáng tiếc Tào Dĩnh căn bản không nghe, bởi vì công việc này vốn dĩ là do nàng và công chúa Thọ Khang cùng nhau kiểm tra, nhưng hiện tại công chúa Thọ Khang trốn tránh tự mình đi ngủ trước, chỉ có thể để đệ đệ thay thế tỷ tỷ thôi.

Gặp được tỷ tỷ như công chúa Thọ Khang, Triệu Nhan cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, lên tinh thần miễn cưỡng cùng với Tào Dĩnh đi dạo qua một vòng ở trong phủ. Đồ vật có thể sử dụng cho ngày mai đều đem kiểm tra một lần, cuối cùng hậu trường dành cho yến hội cũng chính là tiền sảnh của biệt viện đem kiểm tra lại một lần nữa. Ngoại trừ mấy cái bình hoa đặt không đúng vị trí, những cái khác không có gì bất mãn.

Triệu Nhan lúc này mới làm một cái ngáp thật dài tiếp đó hai mắt lờ mờ hỏi:

- Nương tử, mọi thứ cũng đã kiểm tra xong hết rồi, chúng ta cuối cùng nên về đi nghỉ đi chứ nhỉ?

- Chờ một chút, còn có một cái cuối cùng!

Tào Dĩnh tinh thần phấn chấn nói. Nàng biết rằng hôm nay rất bận rộn cho nên lúc ban ngày cũng tranh thủ lúc rãnh rỗi ngủ một giấc, hiện giờ tự nhiên không có cảm giác buồn ngủ.

- Còn có vấn đề gì?

Triệu Nhan nghe đến đó than thở một tiếng, hắn hiện tại buồn ngủ muốn chết, chỉ muốn trở lại phòng ngủ một giấc thật say.

- Phu quân yên tâm, đây là chuyện cuối cùng, hơn nữa thuận tiện trong phòng ta, kiểm tra xong chàng cũng có thể về gian phòng của mình ngủ!

Tào Dĩnh nhìn đến bộ dạng không tình nguyện của Triệu Nhan cũng không ngăn cấm, buồn cười nói. Cũng không biết tại sao nàng hiện tại rất thích xem bộ dạng xấu mặt của Triệu Nhan, đương nhiên là chỉ có thể ở trước mặt của mình, còn nếu như ở trước mặt người khác nàng sẽ cảm giác có chút đau lòng.

- Được rồi.

Triệu Nhan thấp giọng lẩm bẩm một tiếng sau đó bị Tào Dĩnh lôi kéo về nội trạch, chỉ là vừa tiến vào gian phòng của Tào Dĩnh liền nhìn thấy trên mặt bàn phòng khách chồng chất một đống hộp quen thuộc, điều này làm cho Triệu Nhan có chút kỳ quái hỏi:

- Nương tử, các nàng không phải lúc trước thương lượng muốn đem xà phòng thơm đưa cho các quý phụ ở trong thành sử dụng ư, như thế nào ở nơi này còn có một đống, chẳng lẽ các nàng dự định sau yến hội đưa một lần nữa?

Trên bàn đúng là một đóng hộp xà phòng thơm, tuy nhiên Tào Dĩnh nghe lời nói của Triệu Nhan cũng chỉ cười nói:

- Lần trước vốn là muốn đưa cho các quý phụ trong thành sử dụng nhưng bởi vì lại mặt làm cho bị trì hoãn, sau đó ta lại cùng với tam tỷ thương lượng muốn mượn yến hội triệu tập các quý phụ, thừa dịp đem xà phòng thơm mang ra, đến lúc đó nhiều người như vậy càng có thể đem danh tiếng của xà phòng thơm truyền ra ngoài, ngày sau cũng không lo không có nguồn tiêu thụ rồi.

Đối với khả năng buôn bán tài hoa của Tào Dĩnh, Triệu Nhan không hề cảm thấy kinh ngạc, ngoại trừ thiên phú khác, Tào Dĩnh giống như những nữ tử trong đại gia tộc đều được giáo dục về quản lí tài sản, dù sao dựa theo thói quen của cổ nhân đặc biệt, đặc biệt là nhà quý tộc, phần lớn là do nữ chủ nhân quản lý. Cho nên về phương diện này năng lực của Tào Dĩnh cũng không có gì là khó hiểu.

Lập tức Tào Dĩnh đem một đống hộp xà phòng thơm mở ra kiểm tra, dù sao vật này ngày mai cũng phải tặng cho các vị phu nhân, tuyệt đối không thể có gì sai sót, thậm chí từng bánh xà phòng thơm cũng không thể có chút hư tổn nào, nếu không có thể sẽ ảnh hưởng đến vương phủ. Tuy nhiên Triệu Nhan lại có chút ai oán nói:

- Nương tử, loại chuyện nhỏ nhặt này để cho hạ nhân thân tín đi làm là được rồi, cần gì chúng ta phải tự mình đến kiểm tra?

- Đã cho hạ nhân kiểm tra qua, chỉ có điều bà vú và mấy bà quản gia đều vội muốn chết cho nên chỉ có thể cho vài người thị nữ đến kiểm tra một lần, nhưng ta vẫn không yên lòng, nhất định phải tự mình kiểm tra một chút mới được!

Tào Dĩnh một bên vừa kiểm tra xà phòng vừa lên tiếng nói. Đây là lần tổ chức yến hội lần đầu tiên sau khi nàng trở thành Vương phi, hơn nữa mời tới đều là phu nhân đứng đầu Đông Kinh cho nên tuyệt đối không thể để bất kỳ sai lầm gì xảy ra, nếu không Vương phi là nàng có thể bị người khác cười nhạo ở sau lưng.

Triệu Nhan nghe nàng nói thế cũng vô cùng bất đắc dĩ đành phải đem hết tinh thần kiểm tra giúp Tào Dĩnh. Kỳ thật kiểm tra xà phòng thơm cũng hết sức đơn giản, chính là đem hộp xà phòng thơm mở ra kiểm tra xem xà phòng bên trong có bị tổn hại gì hay không. Ở đây chuẩn bị hơn hai trăm hộp xà phòng thơm, Tào Dinh, Triệu Nhan và Mịch Tuyết, ba người cùng nhau kiểm tra kỳ thật cũng không mất thời gian bao lâu.

Tào Dĩnh kiểm tra hết sức cẩn thận, mỗi lần đều đem xà phòng thơm trong mỗi hộp lấy ra xem xét một lần, xác nhận không có sai sót gì sau đó mới trả lại nguyên dạng, đợi cho Tào Dĩnh cùng với thị nữ đem mấy hộp xà phòng cuối cùng kiểm tra xong, hai người đều dụi mắt. Kiểm tra xà phòng thơm tuy rằng không khó nhưng thật hao tổn con mắt, đặc biệt là dưới ánh nến vào ban đêm làm cho người ta cảm thấy mắt khó chịu.

- A? Quận Vương sao không thấy đâu?

Mịch Tuyết lúc này bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên. Vừa rồi ba người bọn họ ngồi cùng một chỗ bên cái bàn để kiểm tra, hơn nữa Triệu Nhan ngồi bên cạnh Tào Dĩnh nhưng hiện tại bên bàn chỉ còn hai người bọn họ, Triệu Nhan cũng là không thấy đâu.

Tào Dĩnh vừa rồi quá mức chuyên tâm căn bản cũng không phát hiện Triệu Nhan biến mất lúc nào, cũng kinh ngạc lập tức đứng lên kiểm tra ở trong phòng khách, nhưng cũng không phát hiện bóng dáng của Triệu Nhan đâu. Lúc này thị nữ lại nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!