Tuy rằng Triệu Nhan trước đó đã bảo Triệu Thự là phải che tai lại, nhưng Triệu Thự vẫn còn cảm thấy ngực bị chấn động khó chịu, ngay sau đó một luồng nhiệt khí nóng rát thổi tới, xen lẫn cùng không ít bụi đất lại càng khiến cho ông cảm giác không thoải mái, không nhịn nổi ho khan một tiếng. So với ông, Tào Thái hậu tuổi tác tuy khá lớn nhưng sắc mặt vẫn như thường, thậm chí vẻ mặt còn lộ ra một tia vui sướng, bởi vì lựu đạn uy lực càng lớn thì trợ giúp đối với Đại Tống cũng lại càng lớn.
Chỉ một lát sau, bụi đất bị gió thổi đi liền lộ ra nơi lựu đạn nổ khi nãy, chỉ thấy trên mặt đất nền gạch xanh đã bị nổ đến nát vụn, lộ ra bùn đất bên dưới, xung quanh chỗ đen sì đó còn tản ra một mùi hương mãnh liệt của Kali Nitrat.
- Quả nhiên là thật! Quả nhiên là thật…
Nhìn trước sức công phá của lựu đạn, quen thuộc nhất với việc sử dụng vũ khí như Tăng Công Lượng mà vẻ mặt cũng dại ra, thì thào lẩm bẩm, y bỗng nhiên cảm giác lúc trước mình biên soạn Võ Kinh cuối cùng cũng phải sửa một cái, đặc biệt là đối với miêu tả hỏa dược, cùng với tương quan phương pháp tác chiến, đều cần tiến hành sửa chữa.
- Năm đó chỉ cần chút lợi khí này, thì Hảo Thủy Xuyên đâu phải bại trận!
Tặc lưỡi so sánh, Hàn Kỳ cũng là vẻ mặt ảm đạm thấp giọng lẩm bẩm, năm đó Hảo Thủy Xuyên bại trận bởi Tây Hạ, khiến gã cả đời cũng không lau sạch vết nhơ này, bây giờ chứng kiến uy lực của loại vũ khí hỏa dược mới, khiến gã không khỏi nhớ tới trận sỉ nhục năm đó.
Mấy vị tướng công như Âu Dương Tu cũng cùng khiếp sợ nhìn về phía Triệu Nhan, lúc trước nghe nói hắn sáng chế ra lựu đạn, thậm chí còn hoài nghi Cung nỏ viện và Triệu Nhan cùng nhau làm bộ, nhưng hiện tại sự thật xảy ra trước mắt lại khiến y không thể không tin tưởng, chỉ có điều bất kể thế nào y cũng nghĩ không thông ấy chính là, Triệu Nhan đích thị là một cậu ấm quần là áo lượt, làm sao hiểu được y thuật cùng vũ khí, đó căn bản cũng không hợp với lẽ thường đi?
- Ha ha ha ha, Nhan nhi con làm không tệ, có lợi khí như vậy, quân tiên phong của Đại Tống ta càng thêm lợi hại, nếu như bọn tặc Tây (Tây Hạ) còn dám phạm biên, nhất định phải hung hăng dạy dỗ bọn chúng.
Triệu Thự tuy rằng thân thể không tốt lắm, nhưng ở phương diện quân sự thì thái độ lại tương đối cứng rắn, mạnh mẽ, sau khi nhìn thấy uy lực của loại "lựu đạn" này, điều đầu tiên nghĩ đến chính là đối đầu với thứ này hẳn sẽ khiến cho người Tây Hạ phải nhức đầu.
Nhìn thấy bộ dạng cao hứng của đám người Triệu Thự, Triệu Nhan lại âm thầm khách sáo một chút, một cái lựu đạn sơ khai như vậy lại có thể khiến đám người Đại Tống cao hứng như thế, nếu là ngày sau các loại vũ khí như súng, hỏa pháo, mình cũng làm ra được thì đây chẳng phải làm cho bọn họ nhảy dựng lên, thậm chí vui quá hóa buồn cũng không phải là không thể.
Biết được uy lực của lựu đạn, về sau đám người Hàn Kỳ đối với bẩm báo của Cung nỏ viện cũng không tiếp tục hoài nghi, trong đó chủ quản phương diện quân sự Tăng Công Lượng lại lập tức hướng về Tào Thái hậu và Triệu Thự cáo từ, y muốn đích thân đi gặp một lần thợ thủ công hỏa dược này, sau đó lại cùng quan viên của Cung nỏ viện thương lượng một chút nên làm như thế nào sản xuất một lượng lớn loại vũ khí này? Mặt khác đối với loại hỏa khí kiểu mới này, nên ưu tiên trang bị cho những quân đội nào cũng khiến y phải bận tâm.
Đợi cho Hàn Kỳ cùng đám đại thần này rời khỏi, Tào Thái hậu nhìn Triệu Nhan một cái nói:
- Tam ca nhi, hỏa dược lần này cháu làm không tệ, có điều cũng không được tự mãn. Mà sau này cũng không cho phép được càn quấy nữa.
Tào Thái hậu nói tới đây, lại quay đầu nói với Thọ Khang công chúa đứng bên cạnh:
- Tam tỷ nhi, hôm nay ta mệt rồi, cháu đỡ ta đi nghỉ ngơi thôi.
Thọ Khang công chúa vốn lo lắng Triệu Nhan bị trách phạt, không nghĩ tới lần này không ngờ lại là chuyện tốt, hơn nữa hắn lại có hiểu biết về hỏa dược, lại càng làm cho nàng ngạc nhiên không thôi, đến giờ vẫn còn chưa kịp phản ứng, mãi đến khi nghe được lời Tào Thái hậu, lúc này mới ưng thuận một tiếng, giúp Tào Thái hậu rời đi, chỉ có điều thời điểm nàng đi, còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn Triệu Nhan một cái, giống như là lần đầu tiên mới nhận biết tiểu đệ đệ này vậy.
Triệu Thự dẫn theo hai đứa con trai đi cùng Tào Thái hậu, bởi vì thân thể ông không tốt, cho nên phụ tử ba người trở lại trong điện, đợi cho Triệu Thự ngồi xuống, lập tức vội vàng hỏi Triệu Nhan:
- Nhan nhi, hôm nay lựu đạn có phải cũng là con học được từ thế giới trong mộng hay không?
- Cái này…
Hắn do dự một chút, giáo dục đời sau cũng không có dạy người ta làm ra lựu đạn như thế, có điều hắn vẫn đáp:
- Khởi bẩm phụ thân, coi như là nhi thần từ thế giới trong mộng học được đi, kỳ thật trong thế giới kia sử dụng vũ khí chủ yếu là từ hỏa dược, chỉ có điều bọn họ sử dụng hỏa dược rất nhiều chủng loại, nhi thần hiện tại cũng chỉ có thể phối chế có một loại trong đó, loại lựu đạn hôm nay chỉ là một loại đơn giản nhất, mặt khác còn có súng kíp, hỏa pháo.
Nghe thấy hắn nói như vậy, Triệu Thự và Triệu Húc ánh mắt lại phát sáng lên, đặc biệt Triệu Húc, lại vội vàng truy vấn:
- Tam ca nhi, súng kíp và pháo trước kia nghe đệ từng giới thiệu qua, có điều ta vẫn luôn đối với hai loại vũ khí mới này canh cánh mãi không thôi, hiện tại đệ có thể làm ra lựu đạn, nếu lại thêm chút sức mà nói, hẳn là cũng có thể khiến cho súng kíp và pháo cùng xuất hiện nhỉ?
Đối với những lời Triệu Húc nói, hắn cũng đành cười khổ một tiếng nói:
- Đại ca, súng kíp và pháo sử dụng nguyên lý kỳ thật cũng không phức tạp, nhưng mấu chốt là kỹ thuật chính xác cùng vật liệu chế tạo yêu cầu rất cao, tỷ như vật liệu chế tạo hai loại vũ khí này tốt nhất là dùng đồng, đương nhiên nếu thay bằng sắt cũng có thể, nhưng đối với phẩm chất của sắt dùng chế tạo lại yêu cầu cực kỳ cao, thêm nữa là công nghệ chế tạo cũng phải đạt đến một trình độ nhất định mới được.
Yếu tố thứ nhất thì không phải là Triệu Nhan mượn cớ từ chối, mà sự thật thì đúng là như vậy, bất kể là súng kíp hay là pháo, vật liệu chế tạo và công nghệ đều yêu cầu cực cao, muốn ngay từ khi bắt đầu đã dùng sắt để chế tạo súng kíp và pháo, hiển nhiên là có chút không thực tế, công nghệ chế tạo căn bản cũng vô phương đạt được. Trong khi đó, dùng đồng để chế tạo hai loại vũ khí đó thì đơn giản hơn một ít, tuy nhiên khuyết điểm lại là quá đắt.
Vừa nghe được Triệu Nhan muốn dùng đồng chế tạo vũ khí, Triệu Thự cùng Triệu Húc đều cười khổ liếc nhìn nhau. Đại Tống vốn chính là lấy đồng đúc ra tiền, đối với người thường mà nói thì kỳ thật đồng chính là tiền, hơn nữa tiền đồng của Đại Tống lại tinh xảo, do đó thường xuyên bị vận chuyển đến các quốc gia xung quanh, làm cho tiền đồng quốc nội cũng không đủ dùng, thậm chí có nhiều nơi còn phải đúc tiền sắt để lưu thông.
Từ đó có thể biết được Đại Tống thiếu đồng đến mức nào, vậy mà còn dùng đồng để làm vũ khí nữa thì chỉ e không được vài năm toàn bộ Đại Tống sẽ phá sản.
- Tam ca nhi, dùng đồng chế tạo vũ khí đừng nghĩ đến nữa, tuy nhiên cái kia dùng sắt chế tạo súng kíp và pháo thì thật sự là đệ không có biện pháp sao?
Triệu Húc không cam lòng hỏi, y thật sự rất muốn nhìn thấy viễn cảnh quân đội Đại Tống sử dụng hai loại lợi khí kiểu mới này tiêu diệt bọn tặc Tây Hạ cùng Liêu quân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!