Tào Dĩnh cũng không nghĩ đến Triệu Nhan lại to gan như vậy, trực tiếp hôn mình, nàng cảm thấy toàn thân tê rần, cả người giống như bị tia sét đánh trúng, đứng ngây ngốc ở đó, trong đầu trống rỗng. Qua hồi lâu, nàng mới kịp phản ứng, nhìn bên cạnh Triệu Nhan đang cười hì hì, làm cho nàng vừa thẹn vừa giận, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ ửng lên cả rồi.
- Người… Người…Sao người lại như thế!
Tào Dĩnh vốn định mắng hắn vài câu, nhưng không biết tại sao không mở miệng ra mắng được, thậm chí ngay cả tức giận trong lòng cũng nhanh chóng biến mất, điều này bỗng nhiên làm cho nàng càng thêm bối rối, sau khi nói với Triệu Nhan một câu chẳng ra đầu ra đuôi, xoay người chạy một mạch về phòng ngủ. Nhìn Tào Dĩnh chạy bán sống bán chết, Triệu Nhan được một phen cười khoái chí, lại nghe được tiếng cười Tào Dĩnh càng trốn nhanh hơn.
Buổi trưa, ba vị ngự y trong cung lại tới nữa, ba vị ngự y này vẫn thường phụ trách bệnh tình của Triệu Nhan, cũng chịu trách nhiệm kiểm tra tình trạng khôi phục sức khỏe của hắn, lúc trước chính là ba người bọn họ quyết định bắt Triệu Nhan bỏ sắc bỏ ăn mặn, và còn bốc cho hắn một thang thuốc đắng để hắn uống mỗi ngày, mỗi lần hắn uống thì như là hắn muốn giết người.
- Sức khỏe Quận vương hồi phục cực nhanh, thậm chí có thể hình dung là thần tốc, hiện tại lão phu thấy, thân thể Quận Vương còn khỏe mạnh hơn so với những người bình thường khác, hẳn là không có chuyện gì rồi!
Trong ba vị ngự y, dẫn đầu chính là lão đầu mập vuốt vuốt chòm râu trắng nói.
- Thật vậy chăng, thân thể Tam ca nhi đã hoàn toàn khôi phục?
Thọ Khang Công chúa bên cạnh nghe được lời ngự y nói, lập tức vui sướng bất ngờ kêu lên, nàng từ đêm qua đến giờ, vẫn không có rời khỏi, đặc biệt vừa muốn thương lượng với Tào Dĩnh làm thế nào để chậm lại tuổi thành thân của nữ tử Đại Tống, điều này càng làm cho Thọ Khang Công chúa có lý do ở đây, phỏng chừng trong khoảng thời gian này đều cùng Tào Dĩnh như hình với bóng.
- Khởi bẩm Công chúa, thân thể Quận Vương đích thực đã khôi phục!
Lão ngự y mập trắng chắp tay hướng phía Thọ Khang Công chúa mỉm cười nói.
- Ha ha, thật tốt quá, rốt cuộc cuối cùng bản vương không cần phải uống cái loại thuốc đắng này nữa rồi!
Triệu Nhan nghe xong cao hứng cười to nói, ngay sau đó hắn lại một phát cầm hai tay lão ngự y, nước mắt lưng tròng nói:
- Ngự y, thân thể ta hiện tại đã khôi phục, như vậy có đúng là từ nay trở đi ta có thể ăn thịt rồi phải không hả?
- Á?
Ngự y cũng không nghĩ tới đường đường một Quận Vương, sau khi khỏi bệnh chuyện đầu tiên hỏi là có ăn thịt được không? Điều này làm cho ngự y hơi sửng sốt mới nói:
- Khởi bẩm Quận Vương, thân thể của ngài không có vấn đề gì, đương nhiên muốn ăn gì là có thể ăn được!
- Ha ha ha ha, Tiểu Đậu Nha, nhanh xuống nhà bếp nói bà vú chuẩn bị, bổn vương hôm nay muốn ăn dê nướng nguyên con, vịt nướng, thịt kho tàu, cá chua ngọt…
Triệu Nhan hưng phấn báo ra liên tiếp tên đồ ăn, nhưng hắn lại đã quên mình ở triều Tống, đại bộ phận đều chưa phát minh ra.
- Đàng hoàng một chút, ngươi xem ngươi còn có… bộ dạng một Quận Vương không?
Không đợi Triệu Nhan báo xong đồ ăn, Thọ Khang Công chúa liền đứng lên đem hắn ấn xuống ghế trên nói, tuy nhiên nàng cũng biết đây là bởi vì Triệu Nhan cao hứng, cho nên mới có chút quên hết tất cả, bởi vậy cũng không có răn dạy quá mức như trước đây.
- Ha ha, không kìm lòng nổi, Tam tỷ không phiền lòng chứ!
Triệu Nhan cho dù là ngồi ở ghế trên, vẫn hưng phấn không ngừng vặn vẹo, cuối cùng vẫn là Tào Dĩnh và Thọ Khang Công chúa tiễn ba vị ngự y ra ngoài.
- Tiểu Đậu Nha, ngươi nói xem trưa hôm nay chúng ta ăn cái gì? Nhất định phải đã thèm đấy!
Thừa dịp cơ hội Thọ Khang Công chúa và Tào Dĩnh đi ra ngoài, Triệu Nhan hỏi Tiểu Đậu Nha đứng bên, nói ăn gì gì đó, Tiểu Đậu Nha này nhìn thì nhỏ nhẹ nhưng lại có thâm niên ăn hàng, toàn bộ món ăn vặt trong thành Đông Kinh gần như không có chỗ nào là ả không biết.
- Phải đỡ thèm sao?
Tiểu Đậu Nha cau mày ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng mặt mày hớn hở nói:
- Vậy chi bằng ăn giác nhi đi, giác nhi vừa có thịt lại có bột, không những là món ăn ngon hơn nữa lại dưỡng tính, tôi thích ăn nhất là giác nhi đó.
- Giác nhi?
Triệu Nhan đối với cái tên này cảm thấy có chút quen thuộc, lại nghe Tiểu Đậu Nha nói câu kế tiếp, lập tức nhớ tới nói:
- Tiểu Đậu Nha ngươi nói là sủi cảo à, cũng là một ý kiến hay, bởi vì có câu "Ăn ngon nhất chính là sủi cảo, chơi vui nhất chính là…" Phì!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!