- Nhạc phụ, nơi này của người quả thực cất giữ không ít chủng loại vũ khí, nhưng tại sao lại không có hỏa dược vũ khí vậy?
Lúc này Triệu Nhan mới mở miệng hỏi, nếu như hắn nhớ không nhầm, thời kỳ Bắc Tống đã xuất hiện hỏa khí rồi, lúc trước khi Tống Thái Tổ tiêu diệt Nam Đường đã từng sử dụng qua hỏa khí để công thành, nhưng ở nơi này của Tào Dụ, Triệu Nhan một thứ cũng không thấy.
- Hỏa dược?
Nghe đến đây, đầu tiên Tào Dụ sửng sốt nhưng ngay sau đó lộ ra vẻ mặt khinh thường mà nói.
- Thực ra trong Cung Nỏ viện cũng có một nơi chế tạo hỏa khí, bình thường được gọi là Hỏa Dược tác, chủ yếu là để chế tạo sản xuất hỏa tiễn và hỏa cầu. Nhưng đối với hỏa tiễn, cũng chỉ là trên thân cây tên gia tăng thêm một ống đựng hỏa dược, gia tăng thêm tầm bắn xa và có thể bốc cháy bắn trúng mục tiêu, còn về phần hỏa cầu thì lại càng đơn giản hơn, chỉ là dùng một cái máy ném đá bắn mạnh một loại đạn dược, có thể châm ngay sau khi bắn ra ngoài, hai loại vũ khí này mặc dù có chút uy lực, nhưng cũng có rất nhiều hạn chế, hơn nữa nghe nói còn không hoàn thiện, vì vậy ta cũng không nghĩ sưu tầm chúng vào đây.
Mặc dù Tào Dụ không nói rõ ràng, nhưng qua nét mặt của y là có thể nhìn ra, trong mắt y hỏa khí căn bản không đủ tư cách để y sưu tầm. Tuy nhiên nghe đến đây Triệu Nhan càng cảm thấy kỳ quái, lập tức truy hỏi:
- Nhạc phụ, người xác định Hỏa Dược tác chỉ sản xuất hỏa tiễn và hỏa cầu như người vừa nói?
- Việc này chắc chắn không sai được, đường huynh Tào Tụng của ta có một đứa con không nên người, trong nhà liền sắp xếp để y làm hoàn vệ quan, về sau nếu bình yên mà thăng chức đi lên, nếu có tiền đồ mà nói, cũng không hẳn là không thể làm nên chức vụ cao, nhưng y lại luôn cảm thấy có hứng thú đối với việc chế tạo quân giới, ầm ĩ muốn đến làm tại Cung Nỏ viện hoặc Nam Bắc xưởng, cuối cùng đường huynh ta dưới cơn giận dữ liền đem y an bài vào trong Hỏa Dược tác của Cung Nỏ viện, Hỏa Dược tác là một nơi nhỏ, vốn không được mọi người coi trọng, đường huynh nghĩ đợi sau khi y nếm qua cực khổ thì sẽ hồi tâm chuyển ý, nhưng tiểu tử này vừa đi thì chính là hai ba năm mà vẫn không có ý muốn quay trở về, cũng chính vì có đứa cháu này mà hiểu biết của ta đối với Hỏa Dược tác là vô cùng rõ ràng!
Tào Dụ vô cùng khẳng định nói.
Tào gia từ Tào Bân bắt đầu phát triển, đến thế hệ của Tào Dĩnh và Tào Tung đã là đời thứ năm, lúc này Tào gia đã phát triển trở thành một đại gia tộc, huynh đệ Tào Dụ và Tào Bình cũng chỉ là một chi trong đó, ngoài ra Tào gia còn có mấy chi khác, thế lực trải rộng khắp thiên hạ Đại Tống. Nhưng vì chi này của Tào Dụ có Tào thái hậu, vì vậy dĩ nhiên chi của hai huynh đệ Tào Bình và Tào Dụ là chi đứng đầu Tào gia, đối với tình hình của con cái trong gia tộc tất nhiên cũng vô cùng rõ ràng.
- Nhạc phụ, vị Tào đường huynh này của người hôm nay có nhà không, ta có việc muốn đàm luận cùng y một chút!
Triệu Nhan vô cùng hưng phấn nói, hắn vốn tưởng rằng thời kỳ Bắc Tống đã xuất hiện không ít vũ khí hỏa dược, không nghĩ rằng vẫn còn hết sức lạc hậu, thậm chí ngay cả lựu đạn đơn giản nhất cũng không có. Hắn nhớ rõ trong lịch sử khi Bắc Tống chống lại Kim quốc đã từng sử dụng một loại vũ khí tên là Phích Lịch pháo, kỳ thật chính là lựu đạn, bên ngoài có thiết giáp bao lấy, bên trong chứa thuốc nổ, sau khi ném tới địch nhân sẽ phát nổ, chỉ có điều hỏa dược của Bắc Tống pha trộn không được cân đối, vì vậy uy lực của Phích Lịch pháo cũng có nhiều hạn chế.
- Hôm nay không phải ngày mười, vì vậy y hẳn là đang ở Hỏa Dược tác, đến tối mới có thể trở về, nhưng ngươi tìm y có việc gì?
Tào Tung cảm thấy kỳ quái hỏi.
- Nhạc phụ, vậy ngài có thể giúp ta liên lạc với vị đường huynh kia một chút không, mời y tối nay đến chỗ của ta một chuyến, ta thực sự có chuyện rất quan trọng muốn đàm luận cùng y!
Triệu Nhan vội vàng nói, nếu mình có thể pha trộn hỏa dược tốt nhất, sau đó lại có thể đề xuất một vài loại vũ khí hỏa dược, không biết Hỏa Dược tác của Đại Tống có thể chế tạo ra không?
Thấy được Triệu Nhan không muốn nói với mình, Tào Dụ cũng không muốn hỏi lại, lập tức gật đầu nói:
- Được rồi, hôm nay ta giúp người liên lạc với y, bảo y tối nay đến tìm người.
- Đa tạ nhạc phụ đại nhân!
Triệu Nhan lập tức nói lời cảm ơn với Tào Dụ, ngay sau đó hắn lại nghĩ tới Tào Tung, lập tức mở miệng nói:
- Nhạc phụ, ta nghe nói Cửu ca nhi lại gây họa, ngày hôm qua làm đại bá tức giận đến nỗi hận không thể một đao chém chết y!
Nghe được Triệu Nhan hỏi chuyện của Tào Tung, Tào Dụ lập tức đoán ra được điều gì liền cười khổ một cái với Triệu Nhan mà nói:
- Cửu ca nhi, khẳng định tên tiểu tử này đi tìm người giúp đỡ, nhưng người đừng quản chuyện này, vốn việc chi thu trong nhà đang gặp rắc rối, Cửu ca nhi như vậy mà lại gây ra họa lớn như thế, đại ca liền giận điên lên, lần này muốn cho Cửu ca nhi một bài học, ai cũng không thể khuyên được!
Nghe xong lời nói của Tào Dụ, Triệu Nhan liền cười hắc hắc mà nói:
- Nhạc phụ, không phải tiểu tế có ý gì nói đại bá, chuyện này của Tào gia xét đến cùng chỉ là một chữ Tiền, chỉ cần giải quyết xong vấn đề tài vụ của Tào phủ, không phải mọi chuyện đều được giải quyết sao?
Sau khi nghe lời nói của Triệu Nhan, đầu tiên Tào Dụ sửng sốt nhưng ngay sau đó lại cười khổ nói:
- Xem ra Cửu ca nhi đã kể cho người biết tình huống trong nhà rồi, vốn dĩ năm vạn lượng cũng không nhiều, nếu trước kia cũng không là gì, nhưng bây giờ tình hình kinh doanh của gia tộc bị Cao gia chiếm hơn phân nửa, còn dư lại mấy cửa hàng buôn bán đều lỗ vốn, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa mà nói, chúng ta chỉ có thể cúi đầu trước Cao gia, đến lúc đó chỉ hy vọng Cao gia nể tình hai bên thông gia nhiều thế hệ, chia ra một bộ phận kinh doanh cho chúng ta.
- Như vậy cũng không hẳn, thực ra trong chuyện này tiểu tế thấy được, trước mắt Tào gia còn một bộ phận lớn tài lộ, nếu có thể đem nguồn tài lộ này vận dụng tốt, chẳng những giải quyết xong vấn đề tài vụ của gia tộc, thậm chí còn có thể chuyển bại thành thắng, khiến Cao gia phải cúi đầu trước Tào gia.
Lúc này Triệu Nhan tỏ ra vẻ đắc ý tươi cười mà nói.
- Hiền tế không cần nói giỡn, nào có chuyện dễ dàng chuyển bại thành thắng như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!