(Nguyên văn là Thổ cẩu, hay còn gọi là sài cẩu, chính xác là giống chó Trung hoa điền viên.)
Nhìn bóng lưng Tào Dĩnh rời đi, Triệu Nhan cũng lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, hiện thời mới tháng sáu, còn đủ thời gian gieo trồng ngô và khoai lang, đợi đến mùa thu hoạch là lúc Tào Dĩnh phải nhận thua với hắn, ha ha~
Rồi tự tưởng tượng ra cảnh tượng muốn Tào Dĩnh hướng đông thì nàng sẽ không dám đi hướng tây một lúc, Triệu Nhan mới tiếp tục làm việc của mình. Hắn mang đến từ đời sau hạt giống cây ngô tuy chưa hoàn toàn nảy mầm, nhưng kỳ thực hạt giống bên trong đã đâm chồi, hoàn toàn có thể dùng làm giống, tuy rằng một tháng này không hề có ánh mặt trời, nhưng Triệu Nhan đã đem hạt cây ngô thả trong phòng một thời gian dài như thế cũng khiến hạt giống cây ngô nảy mầm, bất kỳ lúc nào cũng có thể gieo.
So với hạt giống cây ngô, mầm khoai lang có chút phiền phức hơn, nhiệt độ bây giờ cũng không thấp nên khoai lang cũng không dễ trồng, Triệu Nhan phải nhanh chóng dùng mành đất này mà ươm hạt giống, bằng không đợi đến khi mầm khoai này bị hỏng thì toàn bộ Đại Tống cũng không tìm ra củ thứ hai rồi.
Đầu tiên Triệu Nhan dùng tốc độ nhanh nhất đem hạt giống cây ngô đếm một lần, hai bắp ngô gậy ra chỉ có sáu trăm hạt giống, mặc dù ít nhưng so với khoai lang nhiều hơn nhiều, lập tức Triệu Nhan đem hạt giống cây ngô lấy ra bên ngoài phơi nắng một hồi, vì phòng ngừa chim chóc ăn vụng nên hắn cố ý dùng vải sa bao phủ lên trên.
Kế tiếp chính là khoai lang rồi, khoai lang có thể trực tiếp vùi trong đất, nhưng tốt nhất gieo trồng phương pháp tốt là trước hết ươm giống, sau đó đem dây ra khoai lang đã ươm cắt thành đoạn ngắn rồi vùi vào trong đất, như vậy chẳng những lớn lên mau, hơn nữa phân ra số lượng mầm cây cũng nhiều, những thứ này đều là Triệu Nhan học hỏi được từ các lão nhân ở trong thôn.
- Quận... Quận Vương, cát lấy xong rồi, tất cả điều là cát tốt nhất, cát ngoài sông!
Đang lúc này, Tiểu Đậu Nha thở hổn hển chạy vào và nói, xem nàng đổ mồ hôi đầy đầu, bộ dạng không chừng cả đoạn đường này đều chạy hộc tốc đến.
- Chạy nhanh như thế làm gì? Ta chưa vội dùng mà.
Triệu Nhan đưa tới một chén nước, Tiểu Đậu Nha uống một hơi cạn sạch, tuy nhiên lúc này Triệu Nhan mới trước sau đánh giá nàng một chút, lại hỏi:
- Tiểu Đậu Nha, ngươi mang cát đến đâu rồi, sao ta không thấy?
- Khụ, ở phía sau ạ! Tô Mã lão bá giúp ta khiêng tới!
Tiểu Đậu Nha uống quá nhanh bị nước sặc một cái, lúc này hướng mặt ra phía sau chỉ chỉ. Triệu Nhan đi ra cửa nhìn bên ngoài, căn bản không thấy chút bóng dáng lão Tô Mã, cũng không biết bị Tiểu Đậu Nha bảo đi nơi nào rồi?
Cứ như vận ước chừng thời gian qua độ uống cạn nửa chén trà, Triệu Nhan mới nhìn thấy lão Tô Mã mệt đến nửa chết nửa sống từ bên ngoài tiến vào, trên lưng vác một bao to, nhìn thấy Triệu Nhan, khí lực để hành lễ cũng không có, buông bao to xuống, dựa vào khung cửa thở gấp một cái, lão vốn lớn tuổi, trên lưng lại vác một túi cát, đoạn đường này chạy tới thiếu chút nữa muốn luôn cái mạng già của lão.
Nhìn thấy lão Tô Mã đã mệt thành như vậy, Tiểu Đậu Nha nghịch ngợm thè lưỡi, vội vàng chạy tới phía sau lưng lấy giúp, qua một hồi lâu, lúc này mới thấy lão Tô Mã nói:
- Tiểu Đậu Nha ngươi.... ngươi lần sau đừng có chạy nhanh như vậy, nếu không bộ xương già này của ta sẽ rời ra từng mảnh mất!
Lão Tô Mã nói xong vừa muốn hành lễ với Triệu Nhan, tuy nhiên Triệu Nhan đã cười ngăn lại nói:
- Tô Mã, lần này vất vả cho ngươi rồi, ta bảo Tiểu Đậu Nha đi tìm chút cát, vốn cũng không phải quá gấp, có thể nha đầu kia lại hiểu nhầm ý ta, làm ngươi chịu khổ rồi!
Nghe thấy Triệu Nhan khích lệ, lão Tô Mã lập tức đứng thẳng người nói:
- Quận Vương, vì quận Vương làm việc, là vinh hạnh của tiểu nhân, năm đó nếu không phải quận Vương cứu giúp, chỉ sợ lão Tô Mã hiện tại đã sớm biến thành một đống xương trắng rồi.
Triệu Nhan nghe đến đó cũng rất kinh ngạc, hắn nghĩ rằng Triệu Nhan nguyên bản vốn là một kẻ tồi tệ, nhưng không nghĩ tới đối phương lại cứu lão Tô Mã một mạng, chỉ tiếc còn lưu lại trong trí nhớ của Triệu Nhan cũng không có kí ức chuyện về lão Tô Mã, hơn nữa Triệu Nhan cũng không muốn hỏi rõ nên chỉ cười tránh né:
- Tô Mã, ngươi lớn tuổi như vậy, bên người còn người thân nào không?
Tô Mã nghe được câu hỏi của Triệu Nhan thì sửng sốt, tuy nhiên cũng nhanh chóng hồi phục vẻ bình thường đáp:
- Quận Vương, sao ngài lại quên rồi? Năm đó chúng tôi một nhà lưu lạc Khai Phong, nhà tôi và con trai nhỏ đều chết đói, chỉ còn lại lão Tô Mã tôi và con gái lớn, may mắn sau lại gặp được Quận Vương, mới cho lão thân vào vương phủ nuôi dưỡng mãnh thú, cho lão Tô Mã miếng cơm, hiện nay nữ nhi cũng đã thành thân, năm nay vừa mới sinh cho ta một tiểu ngoại tôn trắng trẻo mập mạp. Khi đó Quận vương còn thưởng cho tiểu ngoại tôn của lão thân một chiếc khóa trường mệnh.
- Hả? Chuyện này...
Triệu Nhan cũng sững sờ, hắn lo lắng nhất chính là xuất hiện loại chuyện này, may mắn là trước đó đã nghĩ ra đối sách, cho nên rất nhanh điềm tĩnh tự nhiên nói:
- Bổn vương đoạn thời gian trước bị thương, có một số việc không nhớ rõ, cho nên sau này bổn vương có quên sự tình gì, các ngươi phải thường nhắc nhở bổn vương!
Nghe Triệu Nhan nhắc đến chuyện bi thương của hắn, Lão Tô Mã lập tức lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, theo lão nghĩ có thể bị Lão Thiên gia đánh sét xuống trừng phạt, ấy chẳng phải người thường, giống như bản thân lão, chỉ là một nhân vật nhỏ bé, liền sẽ không khiến Lão Thiên gia để ý, cho nên tuy rằng lão chỉ nghe bên ngoài đồn đãi, nhưng lão lại cho là đúng, đối với Triệu Nhan càng thêm phần tôn kính vì bất kể tốt xấu gì, Quận Vương điện hạ cũng là người được Lão Thiên gia xem trọng, có thể là tinh quân trên trời chuyển thế cũng không chừng.
Sau đó Triệu Nhan sai lão Tô Mã phụ giúp đem cát đổ vào các thùng gỗ hắn vừa tìm được, sau đó mang nước đổ lên, đợi cho hạt cát đều thấm ướt đẫm, sau đó đem củ khoai kia vùi vào trong, tuy nhiên phải chú ý là mầm khoai lang ở phía trên không được nhiều lắm, rồi qua mấy ngày sẽ mọc mầm dài ra thành thân cây giống, lúc đó cắt ra thành từng đoạn cây giống là được.
Triệu Nhan và lão Tô Mã cùng nhau mang cái thùng chất đầy cát ẩm ướt ra ngoài để dưới ánh nắng mặt trời, thì thấy một Cục Thịt N từ trong phòng chạy đến, cái mông nhỏ mập mạp nhảy nhảy xuống bậc thang, chạy đến phía trước thùng dùng mũi ngửi tới ngửi lui, hơn nữa còn có ý đồ leo lên miệng thùng, đáng tiếc chân nó còn quá ngắn, căn bản không leo lên được. Tiểu Đậu Nha lo lắng tiểu cẩu thật sự leo lên làm tổn hại mầm khoai bên trong, vội vàng đem nó bế lên, làm cho tiểu cẩu một trận "ư ử" bất bình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!