Tuy âm thanh ngâm thơ của Triệu Nhan không lớn, nhưng mà cả thiện phòng vốn đang yên tĩnh, cho nên thơ của hắn ngân lại truyền đến tai các vị khách ngồi trong đó, kết quả là khiến cho Tô Thức họ đều rất kinh ngạc, trước đây họ chỉ biết Triệu Nhan tinh thông hoạ đạo, nhưng không ngờ rằng đối với thơ hắn lại có trình độ sâu như vậy?
Bài thơ này là bài "Bất phụ Như Lai bất phụ khanh vốn là do một vị Đại Lai Đạt Ma sáng tác, được lưu truyền ở hậu thế, cho nên Liễu Không và Liễu Nguyên hai hoà thượng đương nhiên có cảm xúc sâu nhất, trong đó sau khi Liễu Nguyên nghe xong miệng tụng 1 tiếng phật hiệu, sau đó nhắm mắt không nói gì, còn Liễu Không lại thở dài, lộ ra thần sắc phức tạp.
- Thế gian an đắc song toàn pháp Bất phụ Như Lai bất phụ khanh! Chỉ thấy Nhan Ngọc Như khẽ tiếng ngâm lại hai câu cuối của bài thơ đó mấy lần, cuối cùng cũng không kìm nổi lộ ra nụ cười khổ sở đạm nhạt, sau đó đi lên trước hành lễ với Triệu Nhan:
- Đa tạ Quận vương!
Sau khi Nhan Ngọc Như hành lễ với Triệu Nhan xong, xoay người rời khỏi thiện phòng, lúc ban đầu hắn cũng không hiểu vị mỹ nữ băng sơn này tại sao lại cám ơn mình?
Trầm tư 1 lát mới phản ứng, đứng trên góc độ của Nhan Ngọc Như mà nói, bài thơ mình đọc cũng có chút mang tính an ủi, khó trách nữ nhi thương tâm này lại cảm ơn mình.
Cùng với sự rời khỏi của Nhan Ngọc Như thì yến hội Hương Tích này cũng dần tan tiệc, vốn Liễu Không nhân thời cơ quảng cáo tảo tía, làm cho buổi yến tiệc diễn ra rất thành công, nhưng đáng tiếc vì chuyện của y với Nhan Ngọc Như mà làm cho không khí lúc sau có chút nặng nề, hơn nữa những chuyện này thì người ngoài cũng không biết nói gì hơn, mọi thứ đều phải xem bản thân Liễu Không, cho nên Tô Thức và mọi người đều dần dần đứng dậy cáo biệt, cuối cùng ngay cả đại hoà thượng Liễu Nguyên cũng chỉ khẽ tiếng khuyên Liễu Không mấy câu, sau đó cùng với Tô Thức rời khỏi.
Trong hoàn cảnh như vậy, Triệu Nhan đương nhiên cũng không tiện ở lại lâu, liền với Tào Tung, Hô Diên Bình cùng nhau rời khỏi, tuy ý chí của Liễu Không có chút sa sút, nhưng vẫn giữ tinh thần tiễn khách quý tới bên ngoài miếu, sau đó Triệu Nhan lại vẫy tay từ biệt với Tô Thức, lên xe ngựa rời khỏi Hương Tích tự nhỏ nhỏ này.
Sau khi Liễu Không đứng trước cửa nhìn mọi người rời khỏi, trên mặt lại lộ ra nụ cười khổ sở, trở về trong thiện phòng của mình, đốt đàn hương, sau đó bắt đầu tiết học buổi tối của mình, tiếng mõ đánh và tiếng tụng kinh trầm ngâm dần dần từ trong phòng y truyền ra bên ngoài.
Khi tâm trạng của Liễu Không dần dần bình tĩnh trong kinh văn thì bỗng nhiên cửa phòng bị mở ra, sau đó có 1 người đi vào, im lặng đứng sau lưng của Liễu Không, nhưng mà hình như Liễu Không sớm biết người đi vào là ai, thậm chí cả đầu cũng không xoay lại, vẫn tiếp tục tụng kinh trầm ngâm.
- Ngươi không hoan nghênh ta như vậy sao? Người đứng sau lưng Liễu Không hỏi với giọng nói rất khàn.
Nghe được lời nói của người sau lưng, Liễu Không không có lập tức trả lời, mà lại vẫn không nhanh không chậm tụng kinh tiếp, đến sau khi tụng kinh văn xong rồi, mới buông mõ xuống và nói khẽ:
- Đạo bất đồng bất tương vì mưu (không cùng chí hướng thì không thể làm chung với nhau được), ở đây là Phật môn nơi thanh tịnh, không cho phép ông ở lại đây!
- Ngươi... Nghe được lời châm biếm của Liễu Không, người đằng sau có vẻ rất tức giận nhưng cuối cùng lại cố nén cơn giận của mình nói:
- Hôm nay ta đến không phải để cãi nhau với ngươi, mà là muốn thực hiện giao dịch với ngươi.
- Giao dịch? Liễu Không nghe đến đây lại cười lạnh, vẫn không có xoay đầu từ chối nói:
- Ông cũng nên từ bỏ ý định đi, ta sẽ không giúp ông làm bất cứ việc gì đâu.
Người ở sau lưng có vẻ sớm biết được Liễu Không từ chối, cho nên ông ta cũng không có tức giận, mà vẫn nói với giọng độc đáo khàn khàn của ông ta:
- Ha hả, cánh của ngươi cứng cáp rồi, không nghe lời của ta thì cũng hết cách, nhưng mà ngươi đừng quên, Ngọc Như cô ta vẫn còn trong tay ta, cô ấy không có tuyệt tình như ngươi đâu...
- Im miệng!
Người đằng sau còn chưa nói dứt lời, thì bị giọng nói lớn tiếng của Liễu Không ngắt lời, sau đó bỗng nhiên xoay người nói:
- Không cho phép ông nhắc đến Ngọc Như, nếu như cô ấy không niệm tình cha con, e là sẽ không luân lạc đến tình trạng bây giờ!
Chỉ thấy người đứng đằng sau Liễu Không khoảng 50 tuổi, thân cao 7 thước mặt trắng râu dài, tuy trên trán và khoé mắt có vài nếp nhăn, nhưng trên người vẫn có sự phong lưu tự nhiên, nếu như quan sát tỉ mỉ thì thậm chí còn phát hiện tướng mạo của người này khá giống với Liễu Không, chỉ là trên người ông ta có thêm khí âm nhu hơn so với Liễu Không.
Đối với cơn giận của Liễu Không, người trung niên phóng khoáng này dường như không có để ý, thậm chí còn đắc ý cười, sau đó cất tiếng với giọng nói khàn khàn khác với tướng mạo của ông ta:
- Ngọc Như là con gái của ta, ta muốn nó làm gì thì nó phải làm cái đó, điểm này thì nó hơn ngươi nhiều rồi, nhưng mà Ngọc Như dù gì cũng là con gái, có thể làm việc cho ta không nhiều.
Ngoài ra thân là phụ thân của nó, ta cũng không nhẫn tâm nhìn thấy nó mỗi ngày đều xuất đầu lộ diện, cho nên lần này ngươi giúp ta làm 1 việc, ta sẽ trả tự do cho Ngọc Như, thấy sao?
- Ông... Nghe được người trung niên này lại lấy con gái của mình làm điều kiện trao đổi, cho dù là với sự tu dưỡng của Liễu Không, cũng không nhịn nổi hiện rõ vẻ mặt giận dữ, nhưng mà nghĩ đến ánh mắt cầu mong thoát khỏi biển khổ của Nhan Ngọc Như hôm nay, điều này khiến cho Liễu Không mềm lòng, liền kiềm nén cơn giận nói:
- Được, ta có thể giúp ông, nhưng mà sau khi xong việc này, thì ông tuyệt đối không được dùng danh nghĩa phụ thân mà bắt Ngọc Như làm những việc cô ấy không muốn làm nữa!
- Ha ha, không thành vấn đề, chỉ cần ngươi hoàn thành việc này dùm ta, Ngọc Như sau này được tự do rồi, cho dù nó muốn đi đâu, muốn cái gì, ta cũng có thể giúp nó hoàn thành. Ngoài ra ngươi cũng đừng quên, ta vẫn là phụ thân của nó, sao lại có thể bắt nó chịu khổ chứ?
Người trung niên thấy Liễu Không đồng ý, liền cười mà nói, chỉ là khi ông ấy nói đến mình là phụ thân của Nhan Ngọc Như, thì hình như không nhớ là ban nãy đã lấy Nhan Ngọc Như ra làm điều kiện hoán đổi vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!