- Thật nhỏ mọn, không phải là mấy bức tranh thôi sao?
Nhìn thấy Triệu Nhan phát hiện, Tào Tung cười mỉa rồi mang mấy bức tranh giấu ở trong tay áo ra, đây cũng không phải chỉ là mấy bức tranh, mà ít nhất cũng có hơn hai mươi bức, số tranh Triệu Nhan luyện tập vẽ một tháng nay đều ở trong này.
Triệu Nhan đoạt lấy những bức họa đó, sau đó lại vươn tay ra lần nữa nói:
- Còn thiếu hai bức, nhanh lên lấy hết ra đây!
- Ngươi cái người này…
Tào Tung không nghĩ tới Triệu Nhan lại nhớ rõ ràng như vậy, đành phải thở phì phì mà mang hai bức tranh trong tay áo ra, cái gọi là trộm giỏi là không đi về tay không, vừa rồi y cố ý giữ lại hai bức này để làm chiến lợi phẩm lần này, đáng tiếc vẫn để Triệu Nhan phát hiện.
- Vẽ cho ngươi hai bức tranh mà không lấy phí vẽ của ngươi, lại vẫn còn muốn từ trong tay ta lấy đi nhiều tranh như vậy, chưa thấy qua người nào vong ân phụ nghĩa như ngươi.
Triệu Nhan cười ha hả đùa giỡn nói.
Triệu Nhan cũng không phải là keo kiệt vài bức tranh đó, mà là từ lần trước sau khi từ Tây Viên Nhã Tập về, danh tiếng của hắn đã tăng lên nhiều, hiện tại rất nhiều người bên ngoài đều bỏ ra số tiền lớn mong mua được tranh của hắn, dựa theo nguyên lý lăng xê, người khác càng không mua được, bức tranh của hắn càng trở nên trân quý, vì vậy trong khoảng thời gian này, Triệu Nhan cũng không nghĩ để nhiều tranh của mình lưu truyền ra bên ngoài, dẫu sao dù có quý giá như thế nào, chỉ cần số lượng càng nhiều, giá trị khẳng định sẽ bị hạ, tuy rằng hắn không có ý định dựa vào bán tranh để kiếm tiền sống, nhưng cũng mong sao tranh của mình có thể nhận được càng nhiều lười khen ngợi của người khác.
Tào Tung lưu luyến nhìn những bức tranh này được Triệu Nhan lần nữa sắp xếp cẩn thận đặt ở trên bàn, theo y thấy, toàn bộ trong thư phòng này cũng chỉ có những bức tranh đó đáng giá để y trộm, đáng tiếc từ lần trước sau khi đạt được, Triệu Nhan liền cố gắng canh giữ nghiêm ngặt thư phòng, lần này cũng chỉ dựa vào bức họa mới có thể vào, đáng tiếc lại vẫn không thể đạt được. Phỏng chừng từ sau y cũng đừng mong tiến vào thư phòng này nữa.
- Tam ca nhi, như thế nào ngươi lại yêu thích bức tranh nữ nhân xấu này? Lần trước trong mấy bức họa mà cửu ca nhi lấy đi từ trong này của ngươi thì cũng có một bức là vẽ nữ nhân xấu này, kết quả y cũng không dám mang đi tặng người khác.
Đúng lúc này, Hô Diên Bình bỗng nhiên chỉ vào bức họa trên bàn hỏi.
- Cái gì mà nữ nhân xấu, tranh ta vẽ đều là mỹ nữ hiểu không?
Triệu Nhan nghe đến đó vô cùng không phục nói, bình thường hắn thích nhất là vẽ mỹ nữ và động vật nhỏ, vì vậy khi nghe thấy Hô Diên Bình nói tranh hắn vẽ chính là nữ nhân xấu, còn tưởng rằng đối phương chê tranh của hắn không đẹp, vì vậy trong lúc nhất thời cảm thấy có chút tức giận.
- Tam ca nhi, chính ngươi nhìn lại tranh của mình đi. Nữ tử như vậy cũng gọi là mỹ nữ sao?
Hô Diên Bình từ trên bàn lấy ra một bức. Chỉ vào nữ tử trong tranh hợp tình hợp lý chất vấn Triệu Nhan.
Triệu Nhan nhìn thấy bức tranh này cũng rất sững sờ, bởi vì đây là bức họa vẽ mỹ nữ trong trò chơi của đời sau, loại mỹ nữ này có hai đặc điểm rõ ràng, chính là gương mặt thiên sứ dáng người ma quỷ. Đặc biệt ngực lại càng có chút lớn. Đương nhiên cũng chỉ như vậy mới có thể hấp dẫn được ánh mắt của người khác. Đặc biệt là ánh mắt của đàn ông, dù sao trong trò chơi đàn ông vẫn là chủ yếu.
- Ha ha, không nghĩ tới tam ca nhi huynh còn thích vẽ loại tranh nữ nhân xấu này. Lần trước từ nơi này của huynh ta cầm đi mười bức tranh, kết quả trong đó có một bức tranh nữ nhân xấu này, hơn nữa mặc còn thiếu vải, ta cũng chưa đến nỗi không biết xấu hổ mang đi tặng người khác, bây giờ còn đang ném ở trong thư phòng của ta đó.
Lúc này Tào Tung cũng chỉ vào bức tranh trong tay Hô Diên Bình mở miệng cười lớn.
- mắt của hai người các ngươi không phải có vấn đề gì chứ, mỹ nữ như vậy mà bảo là xấu?
Triệu Nhan vô cùng kinh ngạc mà nhìn Hô Diên Bình và Tào Tung, thậm chí hắn cũng đã hoài nghi hai người này có phải là nam nhân hay không đây?
- Tam ca nhi, người khác đều nói đầu óc ta có vấn đề, nhưng hiện tại ta cảm thấy đầu óc ngươi mới là có vấn đề, không ngờ nữ nhân xấu như vậy cũng dám gọi là mỹ nữ?
Lúc này Hô Diên Bình lại hỏi ngược lại, ánh mắt nhìn về phía Triệu Nhan tràn đầy thông cảm, một người nam nhân đến đẹp xấu cũng không phân biệt rõ ràng, đầu óc người này hiển nhiên còn nghiêm trọng hơn so với y.
Hô Diên Bình vừa dứt lời, Tào Tung cũng có chút lo lắng đưa tay sờ trán của Triệu Nhan, sau đó không hiểu lẩm bẩm:
- Tam ca nhi huynh cũng không có phát sốt, như thế nào lại bắt đầu nói nhảm thế, lại đem nữ nhân xấu như thế này coi là mỹ nữ, xem ra vẫn là bệnh cũ lần trước bị sét đánh lưu lại, khó trách lần trước khi huynh nhìn thấy Tiết Ninh Nhi lại thờ ơ, hóa ra là đầu óc xảy ra vấn đề.
Nhìn thấy Hô Diên Bình và Tào Tung cho rằng đầu óc mình có bệnh, Triệu Nhan một phát đẩy tay Tào Tung ra, sau đó thở phì phì nói:
- Đầu óc ta không có bệnh, có bệnh chính là hai người các ngươi, các ngươi nhìn nữ tử trong bức tranh này, dung mạo so với Tiết Ninh Nhi các ngươi thích tuyệt đối không kém, về phần dáng người so với Tiết Ninh Nhi lại càng đẹp hơn mấy lần, người phụ nữ không có ngực không có mông giống như nàng ta, làm sao có thể so sánh với nữ nhân trên bức họa này?
Triệu Nhan vừa dứt lời, là một trong những người luôn kiên định ủng hộ Tiết Ninh Nhi nhất, Tào Tung lập tức mở miệng phản bác:
- Tam ca nhi, dung mạo của nữ tử trong bức tranh này của ngươi cũng không tệ, nhưng ngươi nhìn thân hình của nàng một chút đi, đặc biệt là hai bên ngực kia, quả thực so với thịt mỡ còn thấy buồn nôn hơn, nữ tử nhất định phải là đinh hương tiểu nhũ mới là xinh đẹp, nữ tử giống như nàng, chỉ sợ rất khó gả ra ngoài!
- Ách?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!