Chương 114: Khinh người quá đáng

Bảo An công chúa ở bên ngoài viện, Triệu Nhan và Thọ Khang công chúa vẻ mặt nôn nóng đi tới đi lui, Mịch Tuyết và Tiểu Đậu Nha cùng thị nữ ở bên cạnh nhìn, muốn khuyên lại không dám khuyên, chờ mãi đến lúc cửa sân mở ra, hai người Triệu Nhan lập tức vây đến vội hỏi:

- Thế nào, Nhị tỷ có đồng ý không?

Chỉ thấy Tào Dĩnh thở dài, lắc đầu nói:

- Nhị tỷ vẫn như vậy, y như cũ không hạ quyết tâm, chỉ nói là mình muốn suy nghĩ kỹ một chút, ta thấy hôm nay tinh thần tỷ ấy không tốt lắm, cũng không dám khuyên nữa, cho nên đành phải đi ra.

Tuy rằng Triệu Nhan và Thọ Khang công chúa sớm đoán được kết quả này, nhưng trong lòng vẫn còn mang theo một tia hy vọng phía trước, đến lúc nghe được lời của Tào Dĩnh, lúc này mới khiến bọn họ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, mấy ngày nay hai người bọn họ gần như ngày nào cũng đi khuyên Bảo An công chúa, để nàng quyết định rời khỏi Vương Sân, nhưng Bảo An công chúa luôn do dự, hôm nay Triệu Nhan nghĩ tới biểu hiện của Tào Dĩnh ngày đó, cho nên động viên nàng đi thử một lần, đáng tiếc cuối cùng Tào Dĩnh cũng đã thất bại.

- Phu quân, Tam tỷ, các người cũng không nên sốt ruột, loại chuyện hòa ly này liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của Nhị tỷ, cho nên tỷ ấy không thể không suy nghĩ kỹ càng, đây cũng là chuyện thường của con người, có lẽ qua hôm nay, Nhị tỷ có thể nghĩ thông suốt.

Tào Dĩnh lúc này mở miệng an ủi hai người Triệu Nhan, kỳ thật nàng hôm nay cũng không muốn đi khuyên bảo Bảo An công chúa, bởi vì nàng biết ở phía trước chỉ có Bảo An công chúa rõ ràng nhất, mình nói gì đều không có tác dụng, chỉ là không chịu nổi nhờ vả khổ sở của Triệu Nhan, lúc này mới cố gắng thử một lần, quả nhiên không vượt ra ngoài dự liệu của nàng, kết quả vẫn không có hiệu quả gì.

- Chỉ hy vọng là như thế!

Thọ Khang công chúa hai tay xoắn lại với nhau, vẻ mặt hết sức lo lắng nói, Triệu Nhan nghe xong tuy rằng gật đầu, nhưng vẻ mặt cũng giống y như Thọ Khang công chúa.

Ngay khi Triệu Nhan nghĩ đến chuyện hôm nay khuyên Bảo An công chúa thất bại, bỗng nhiên chỉ thấy bà vú của Bảo An công chúa bước chân vội vàng đi về phía bọn họ, sau đó thi lễ với ba người Triệu Nhan một cái nói:

- Nô tì bái kiến Quận vương, Công chúa, Quận vương phi!

- Bà vú. Ngươi cũng không phải là người ngoài, chuyện của Nhị tỷ ngươi chắc rõ ràng hơn bọn ta, hiện tại Nhị tỷ vẫn chưa hạ quyết tâm. Ngươi khi nào rảnh giúp chúng ta khuyên thêm nàng với!

Triệu Nhan thuận miệng phân phó, từ vừa nãy sau khi Tào Dĩnh khuyên bảo thất bại, hắn cũng cảm thấy có chút nản lòng thoái chí, thậm chí còn lo là Bảo An công chúa không muốn rời khỏi Vương Sân, đến lúc đó e rằng những gì bọn họ làm lúc trước tất cả đều uổng phí.

Gia đình quý tộc Đại Tống phần lớn sẽ cho đứa con một bà vú, thân phận càng tôn quý, bà vú được lựa chọn cũng càng nghiêm khắc, bởi vì bà vú chẳng những phải chịu trách nhiệm nuôi nấng đứa con quý tộc, đồng thời sẽ phụ trách chăm sóc đứa con quý tộc ăn uống sinh hoạt mỗi ngày về sau, thậm chí sau khi đứa con quý tộc lập gia đình. Bà vú cũng sẽ làm thật tốt để giúp đỡ bọn họ, ví như bà vú của Tào Dĩnh, bà vú của Bảo An công chúa, đều là người tri kỷ nhất bên mình, cho nên Triệu Nhan mới có thể bảo bà vú khuyên thêm lời với Bảo An công chúa.

Tuy nhiên sau khi bà vú của Bảo An công chúa nghe được chỉ bảo của Triệu Nhan, cũng không có trả lời liền, mà sau khi do dự một chút, cuối cùng mới mở miệng nói:

- Khởi bẩm Quận vương, nô tì vừa mới có được một tin tức, có lẽ có thể khiến cho Công chúa quyết định!

Nghe thấy lời của bà vú, Triệu Nhan và Tào Dĩnh đều có chút kinh ngạc nhìn đối phương, trong đó Thọ Khang công chúa vội vàng mở miệng nói:

- Bà vú, ngươi có tin tức gì mau nói?

- Khởi bẩm công chúa, nô tì tuy rằng cùng công chúa rời khởi phủ Phò Mã, nhưng ở nơi phủ Phò Mã còn để lại vài người, phụ trách trông coi phòng công chúa và vật phẩm quý giá, nhưng vừa vặn, mấy tên lưu lại ở đó bỗng nhiên tìm nô tì, theo lời bọn họ, Phò Mã…Phò Mã…

Khi bà vú nói tới đây, trên mặt lộ ra một loại thần sắc căm phẫn xen kẽ với khuất nhục, ấp a ấp úng mấy lần không định nói ra. Điều này làm cho Triệu Nhan cũng có chút sốt ruột, lập tức thúc giục nói:

- Bà vú, những hạ nhân kia tại sao tới đây, bọn họ nói những gì?

- Cái này…

Bà vú lại do dự một chút. Cuối cùng rốt cục vẫn phải cắn răng một cái mở miệng nói:

- Theo mấy người kia nói, Phò Mã ngày hôm qua sai người đến dọn dẹp viện tử của công chúa, nói là để nạp một tiểu thiếp mới về ở, về phần phòng công chúa và đồ vật này nọ đều bị đem đến một viện tử biệt lập!

- Khinh người quá đáng!

Triệu Nhan nghe đến đó nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức sai người chuẩn bị xe, hắn thế nào cũng phải đánh Vương Sân một trận nữa không tha, may mắn Tào Dĩnh phản ứng cực nhanh, kéo hắn lại nói:

- Phu quân bớt giận, kỳ thật đây cũng không phải là một tin xấu!

Triệu Nhan là bị lửa giận xông váng đầu rồi, bây giờ nghe Tào Dĩnh nói đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cũng kịp phản ứng, liền thì thào lẩm bẩm:

- Đúng như vậy, tên Vương Sân khốn khiếp này làm ra chuyện động trời như vậy, đơn giản là muốn cho Nhị tỷ khó chịu, sau đó thông qua Nhị tỷ trả thù ta, thứ nhất là như vậy, vừa đúng lúc để Nhị tỷ dễ dàng thấy rõ bộ mặt đối phương, vì vậy mà đồng ý hòa ly.

- Vậy còn đợi gì nữa, ta đi nói cho Nhị tỷ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!