- Cái gì, Nhị tỷ phải đi?
Triệu Nhan nghe được Mịch Tuyết chạy tới bẩm báo tin tức này, lập tức ném cải trắng xuống chạy về nhà trong, kết quả vừa đúng lúc nhìn thấy Tào Dĩnh và Thọ Khang công chúa đang khổ sở khuyên lơn Bảo An công chúa, nhưng cho dù các nàng nói cái gì đi nữa, vẻ mặt Bảo An công chúa đều kiên định lắc đầu, xem ra lần này là nàng quyết định muốn đi.
Từ lúc Bảo An công chúa đến biệt viện của Triệu Nhan, thân thể hồi phục cực nhanh, hiện tại đã có thể cùng chạy nhảy giống như Thọ Khang công chúa, chỉ có điều từ sau khi thân thể nàng hồi phục, Bảo An công chúa đã vài lần đề xuất muốn về, dù sao nàng không giống như Thọ Khang công chúa, thân là nữ tử đã xuất giá, dù cho nàng là công chúa, thì không có thể không về nhà chồng trong thời gian dài.
Triệu Nhan và Thọ Khang công chúa hiển nhiên sẽ không để cho Bảo An công chúa đi về, mỗi lần tìm đủ các loại lý do để Bảo An công chúa không thể không ở lại, nhưng một lúc sau, Bảo An công chúa cũng dần nhận thấy có chút không đúng, sau mấy lần này tỏ vẻ thái độ phải đi về càng lúc càng kiên quyết, xem ra lần này khó mà kéo lại được nữa rồi.
- Nhị tỷ, làm sao mà ta vừa trở về tỷ lại phải đi, có phải cảm thấy ở chỗ này của ta không thoải mái phải không?
Triệu Nhan cười hì hì tiến vào trong đại sảnh nói, Thọ Khang công chúa và Tào Dĩnh nhìn thấy hắn tiến vào, cũng đều thầm thở phào nhẹ nhõm, Bảo An công chúa hiểu rõ người đệ đệ Triệu Nhan này nhất, người khác có thể không khuyên được nàng, nhưng Triệu Nhan hẳn là có thể.
- Tam ca nhi, ta đã đến thời gian dài như vậy rồi, trong nhà còn có rất nhiều chuyện cần phải xử lý, sức khỏe của mẫu thân cũng không tốt lắm, hiện tại thời tiết lạnh rồi, càng cần có người bên cạnh chăm sóc hơn nữa, cho nên ta thật sự không thể ở lại đây được nữa rồi.
Bảo An công chúa tính tình nhu nhược, rất ít khi cự tuyệt thỉnh cầu của người khác. Nhưng lần này nàng thật sự quan tâm chuyện trong nhà, cho nên mới quyết định phải quay về.
Trải qua trong khoảng thời gian sống chung này, Triệu Nhan cũng thăm dò tính cách của Bảo An công chúa, đã thấy trên mặt nàng không mấy khi lộ ra thần sắc kiên định, xem ra mình nói gì cũng không thể thay đổi quyết định của vị tỷ tỷ này rồi.
- Nhị tỷ, tỷ đã quyết định phải quay về, vậy ta cũng không ngăn nổi tỷ nữa rồi.
Nghe lời Triệu Nhan nói, sắc mặt Thọ Khang công chúa và Tào Dĩnh đều biến đổi, vừa muốn định nói gì, nhưng bị Triệu Nhan dùng ánh mắt chặn lại nói:
- Nhưng hôm nay đã trễ thế này, chờ tỷ thu xếp xong đồ đạc, chỉ sợ cửa thành cũng đã đóng rồi, ngoài ra trước đây ta cho người trồng rau cải trắng giờ cũng có thể ăn được rồi. Vừa rồi ta còn mang về hai bắp chuẩn bị cho tỷ và Tam tỷ thưởng thức chút. Cho nên chi bằng tỷ ở lại đây một đêm nữa, sáng mai quay về sau có được không?
Nghe Triệu Nhan không có ngăn mình quay về nhà, Bảo An công chúa cũng thoáng yên lòng, nghe hắn nói câu kế tiếp, cũng không nên cự tuyệt nữa, vì thế rốt cục gật đầu nói:
- Được rồi, ta sẽ ở lại một đêm nữa, sáng mai sẽ trở về!
Thấy Bảo An công chúa cuối cùng cũng đồng ý ở lại một đêm nữa, Triệu Nhan cũng hết sức vui mừng, ngay sau đó để Thọ Khang công chúa và Tào Dĩnh nói chuyện phiếm cùng nàng, còn hắn thì tự đi vào phòng bếp dạy trù nương nấu ăn, đối với cách làm có phần không phân biệt lớn nhỏ này của Triệu Nhan, toàn bộ người trong Vương phủ đều đã quen, thậm chí ngay cả Bảo An công chúa và Thọ Khang công chúa sau khi nói đến mấy lần không thấy hiệu quả, cũng đều không quan tâm nữa rồi, dù sao thì cái tên đệ đệ này chính hắn vốn thích càn quấy, thanh danh thích xuống bếp nhiều lần cũng không sao, mặt khác Triệu Nhan làm đồ ăn cho người ta cũng vô cùng ngon, khiến hai vị công chúa rất yêu thích không rời ra được.
Ở tiền thế Triệu Nhan cũng không quan tâm đến cải trắng lắm, cái này chủ yếu là vì hồi nhỏ ăn nhiều, mỗi mùa đông đến, gần như mỗi bữa đều có cải trắng, kết quả là tha hồ ăn, tuy rằng hắn không thích cải trắng, nhưng cách làm với cải trắng lại biết rất nhiều, nói cho cùng thứ cải trắng này ở hậu thế thật sự rất nhiều, cho dù là không tận tâm đi học, cũng sẽ biết một ít phương pháp làm cải trắng, ví dụ như dấm chua trơn cải trắng nhà thường làm, súp đậu hũ cải trắng các loại, ngoài ra sang trọng một chút còn có cải trắng luộc, rau phật thủ các loại, có thể nói chỉ cần dựa vào mấy bắp có thể làm ra một bàn thức ăn vô cùng phong phú.
Bữa cơm tối cả nhà cùng ngồi một chỗ, Triệu Nhan và Tào Dĩnh ngồi gần nhau, Thọ Khang công chúa và Bảo An công chúa ngồi đối diện, chỉ thấy Triệu Nhan chỉ vào cải trắng sốt ở giữa nhất thoạt nhìn không có gì lạ, bình thản nói:
- Nhị tỷ, Tam tỷ, các tỷ mau nếm thử món cải trắng luộc này, hương vị ngon tuyệt vời vượt quá sức tưởng tượng của các tỷ cho mà xem.
Cải trắng luộc ở hậu thế là một món ăn truyền thống nổi tiếng, bên ngoài thoạt nhìn hết sức bình thường, chỉ thấy trong nước canh trong suốt ngâm vài miếng cải trắng, dường như thật sự giống với tên của nó, chính là dùng nước sôi ngâm cải trắng, nhưng ngửi được hương vị của nó xông vào mũi, làm cho người ta rất thèm ăn.
Ngay lập tức Thọ Khang công chúa và Bảo An công chúa cũng cảm thấy kinh ngạc đối với món ăn này, tức thì gắp một miếng cải trắng bỏ vào miệng, kết quả phát hiện món cải trắng luộc này thật sự giống như lời Triệu Nhan nói vậy, vị ngon không thể nói nên lời, điều này làm cho hai người đều khen không dứt miệng. Kế tiếp Triệu Nhan lại giới thiệu những món ăn khác, mặc dù những thứ này đều là làm từ cải trắng đấy, nhưng mỗi hương vị lại không giống nhau, điều này cũng làm cho khẩu vị ăn uống của Bảo An công chúa và Thọ Khang công chúa càng mở rộng ra, đặc biệt Bảo An công chúa nghĩ đến ngày mai phải về, tâm tình cũng có chút dễ chịu, càng ăn nhiều hơn một chút.
Tuy nhiên so sánh lại, Tào Dĩnh lại ăn rất ít, hơn nữa mỗi lần Triệu Nhan giới thiệu qua một món ăn, khi phát hiện nguyên liệu nấu không có đồ mặn, lúc này mới cầm đũa, về phần những món mặn ngay cả chạm cũng không chạm đến. Bảo An công chúa tỉ mỉ nhìn thấy, liền quan tâm nói:
- Dĩnh nhi muội muội, muội và Tam ca nhi đã thành hôn lâu như vậy rồi, nói không chừng khi nào sẽ có con, làm sao có thể ăn chay mãi như vậy được?
Nghe Bảo An công chúa nhắc tới chuyện sinh con sau khi cưới, Tào Dĩnh không kìm được sắc mặt đỏ lên, tiếp đó cười nói:
- Đa tạ Nhị tỷ quan tâm, thân thể của ta luôn tốt lắm, ăn gì đều không sao đâu!
- Hì hì, ngược lại, thời gian trước thân thể Tam ca nhi vẫn chưa khôi phục, đương nhiên không thể cùng phòng, nhưng hiện tại đã không sao, hai người các ngươi phải cố gắng một chút, ta vẫn đang chờ bế cháu ruột của ta đấy!
Thọ Khang công chúa lúc này cũng vừa thật vừa đùa nhắc nhở, nàng ở chỗ Triệu Nhan đã lâu như vậy, cũng biết chuyện Triệu Nhan và Tào Dĩnh vẫn phân phòng ngủ, chỉ là chuyện này nàng không tiện nói thẳng, cho nên mới mượn cơ hội này nhắc nhở bọn họ một chút.
- Ha ha, Tam tỷ tỷ đừng nói chúng ta, hay là thử ngẫm lại chính tỷ đi, cho dù là dựa theo cái tôn chỉ kết hôn muộn của các tỷ đó, Tam tỷ người cũng đến cái tuổi lập gia đình rồi, tuy rằng hiện tại có Thái Hậu che chở người, nhưng người cũng không định thành thân à?
Triệu Nhan tạm thời không muốn đem đề tài nói tới mình và Tào Dĩnh, liền cười nói với Thọ Khang công chúa.
- Như vậy là, Dương tam tỷ ngươi cũng nên vì chuyện của mình mà suy xét một chút, nếu như không chịu lập gia đình, chỉ sợ thật sự sẽ thành gái lỡ thì đấy!
Bảo An công chúa nghe lời Triệu Nhan nói, quả nhiên dời chú ý qua, ngược lại quan tâm vấn đề của muội muội sinh đôi của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!