Chương 104: Câu hỏi khó trả lời

Sau khi ăn một miếng ớt, Lý Công Lân không còn muốn hạ đũa xuống nữa. Đây cũng là phản ứng bình thường của người lần đầu tiên ăn ớt. So sánh ra, Tiểu Đậu Nha ăn món này tuy rằng bị cay không nhẹ nhưng nàng vẫn kiên trì ăn tiếp vài miếng. Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng ăn ớt, mới bắt đầu còn chưa quen cho nên sau khi ăn vài miếng sẽ không ăn nổi nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn bị cay đến đỏ bừng lên, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Triệu Nhan thì vẻ mặt giống như hưởng thụ. Tuy rằng cơ thể này cũng là lần đầu tiên ăn ớt, nhưng hắn cũng không có bất cứ sự không thích ứng nào, ngược lại còn cảm thấy vô cùng đã. Đôi đũa trong tay gắp lia lịa, thoáng chốc đã ăn xong đĩa trứng chiên ớt, thậm chí khi thấy đồ ăn trong tay Tiểu Đậu Nha gần như chưa ăn mấy, hắn liền lấy ăn sạch. Đồ ăn ngon như vậy ngàn vạn lần không thể lãng phí.

Lý Công Lân và Tiểu Đậu Nha nhìn Triệu Nhan ăn xong hai đĩa trứng chiên ớt với ánh mắt quỷ dị. Tuy rằng Triệu Nhan ăn xong người cũng đầy mồ hôi nhưng vẻ mặt thỏa mãn lại không thể lừa được người khác. Điều này chứng tỏ Triệu Nhan thật sự rất thích ăn thứ thức ăn bỏng rát này. Đáng tiếc, hai người họ đều không ai có dũng khí ăn nữa.

- Oa…

Triệu Nhan bỏ đũa xuống, thở ra một hơi dài. Ớt cũng không khác gì ma túy, ăn nhiều sẽ nghiện, chỉ có điều tác dụng phụ không nghiêm trọng như ma túy. Nếu như hoàn toàn không có ớt thì rất có thể từ nay về sau Triệu Nhan sẽ bỏ, nhưng không biết trời đưa đất đẩy thế nào lại đem đến một ít hạt giống ớt. Khiến cho quá trình đợi cho cây ớt lớn đã khiến cho hắn chịu đủ dày vò, hôm nay cuối cùng đã đạt được ước muốn.

- Quận vương, ớt này cay quá, còn cay hơn cả tương thù du, hành hay gừng. Đầu lưỡi ta tên rần cả lên rồi.

Tiểu Đậu Nha mắt rưng rưng đi tới, nhỏ giọng nói. Đây là lần đầu tiên nàng gặp một món mà nàng không thể ăn được.

- Đúng vậy, món này cay quá. Quận vương, ngài ăn nhiều như vậy thật sự không sao chứ?

Lý Công Lân lúc này mới phản ứng lại, đồng thời cũng tỏ thái độ quan tâm tới sức khỏe của Triệu Nhan. Vừa rồi, Lý Công Lân chỉ ăn một miếng mà đã giống như ăn phải một miếng than củi nóng đỏ, Triệu Nhan ăn nhiều như vậy, gã thật sự lo lắng cho cơ thể của Triệu Nhan sẽ bị cháy từ bên trong.

- Đây có là gì, ta còn từng ăn cay hơn thế này.

Triệu Nhan thản nhiên nói. Những món ăn Tứ Xuyên và Hồ Nam của đời sau còn cay hơn nhiều, đĩa trứng chiên này căn bản là không đáng kể.

Nhìn thấy Triệu Nhan thật sự không sao, Tiểu Đậu Nha lập tức nhìn Triệu Nhan với ánh mắt sùng bái. Còn Lý Công Lân lại tỏ ra khiếp sợ, nhưng cũng có cảm giác đây là chuyện đương nhiên. Đây gọi là kỳ nhân tất có điểm cổ quái. Triệu Nhan vốn là một kẻ mang đầy tiếng xấu nhưng từ khi thể hiện khả năng vẽ ở Tây Viên Nhã Tập thì bỗng trở nên nổi tiếng. Một kỳ nhân như vậy làm chuyện kỳ quái như thế nào cũng có thể lý giải được.

- Bá Thời huynh, huynh có cảm giác như thế nào đối với quả ớt này?

Triệu Nhan nhấp một ngụm nước mà Tiểu Đậu Nha bưng lên, bỗng ngẩng lên hỏi Lý Công Lân. Hắn lo Lý Công Lân lại bám lấy mình hỏi han về kỹ năng vẽ nên phải ra tay để phân tán sự chú ý của đối phương trước.

- Suy nghĩ gì?

Lý Công Lân nghe đến đây, mặt đầy ngạc nhiên hỏi lại. Cũng chỉ là một món ăn mà thôi, Lý Công Lân không hiểu sao Triệu Nhan lại phải hỏi như vậy.

- Bá Thời huynh, ta xin nhắc lại một chút, loại ớt này là thứ chỉ chỗ ta có mà thôi. Hơn nữa, vị của nó rất cay, có thể lấy để nấu ăn như một loại gia vị, cũng có thể sử dụng như rau quả. Đặc biệt, trong thời tiết lạnh giá, ớt có thể khiến cho người đổ mồ hôi, dùng để giải hàn.

Triệu Nhan lại cười ha hả nói.

- Cái này?

Lý Công Lân nghe đến đây, dừng lại một chút rồi mới nói:

- Vị cay từ trước tới nay đều lấy từ các loại gia vị như hành tỏi. Loại ớt này vị cay đậm hơn rất nhiều. Từ nay về sau, nói không chừng sẽ trở thành một loại gia vị trong nhà bếp. Quận vương cũng có thể kiếm được không ít lợi nhuận từ việc bán loại ớt này!

- Ha ha… Bá Thời huynh chỉ nói đúng được tác dụng cơ bản của quả ớt. Đừng thấy mọi người bây giờ không ăn nổi ớt, nhưng sau ăn nhiều rồi thì sẽ phát hiện ra mình không thể thiếu được ớt. Bây giờ hạt giống ớt vẫn còn ít, sau này ta sẽ chia hạt giống cho dân chúng xung quanh gieo trồng, sau đó thu mua lại để bán cho các nơi, đặc biệt là những nơi có mùa đông giá rét như Bắc Liêu và Tây Hạ. Họ nhất định sẽ thích loại gia vị này.

Từ nay về sau, Đại Tống chúng ta sẽ có thêm một loại hàng hóa giao dịch, do đó sẽ tăng thêm không ít vào ngân khố. Người dân trồng ớt cũng sẽ thu lợi được từ đây. Có thể nói là một công đôi việc!

Triệu Nhan cười lớn giải thích.

Lý Công Lân nghe đến đây cũng cảm thấy rất kinh ngạc. Gã không ngờ con mắt của Triệu Nhan lại nhìn xa trông rộng như vậy. Từ một cây ớt nhỏ bé mà có thể nhìn thấy vấn đề xa xôi như thế. Nhưng ngay lập tức lại thấy Triệu Nhan thở dài nói:

- Đáng tiếc là đối với cây ớt chúng ta không thể độc quyền mãi được. Có lẽ chỉ không tới vài năm nữa, hạt giống ớt sẽ rơi vào tay Liêu Quốc và Tây Hạ, đến lúc đó, e là ớt của chúng ta cũng không bán đi được nữa.

Thật ra không chỉ cây ớt mà Triệu Nhan lo lắng nhất chính là cây ngô và khoai lang. Hai loại lương thực này hiện giờ được Triệu Thự giữ bí mật nghiêm ngặt, sau này nhất định cũng sẽ ra sức nghĩ cách ngăn cản hai loại lương thực này truyền tới Liêu Quốc và Tây Hạ. Hai loại cây này chỉ có nhân giống rộng rãi mới có thể tạo ra tác dụng, nhưng một khi đã nhân giống rộng rãi thì lại rất khó giữ bí mật.

Đây là một vấn đề rất khó giải quyết, hoặc là vĩnh viễn giữ bí mật, mặt kệ người trong thiên hạ sống hay chết, hoặc là mở rộng ra, sau đó bị Liêu Quốc và Tây Hạ dễ dàng có được, khiến họ cũng được thơm lây.

Nghĩ đến đây, Triệu Nhan không khỏi thở dài. Thật ra, vấn đề này cũng không hoàn toàn là khó giải quyết. Bây giờ Triệu Nhan cũng có thể có cách giải quyết, đó là trước khi cây ngô và khoai lang bị lan truyền sang nước khác thì Đại Tống phải tích lũy đủ thực lực, sau đó tiêu diệt hai cường địch này thì sẽ không cần lo lắng tới vấn đề đó nữa.

Tuy nhiên, điều này cũng không được thực tế lắm. Ít nhất, bản thân Triệu Nhan cũng không có lòng tin. Đại Tống giàu nhưng không mạnh, chủ yếu là về mặt quân sự. Cũng không phải hệ thống quân đội của Đại Tống không mạnh mà là hệ thống chỉ huy có vấn đề, đặc biệt là về vấn đề áp chế và phòng bị võ tướng. Tuy rằng, làm vậy sẽ tránh được việc các trọng tướng hy sinh, nhưng lại khiến cho sức chiến đấu của quân đội giảm sút rất nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!