Chương 103: Lý Công Lân đeo bám

- Không tiếp, lão Phúc, ông đi nói cho y biết, bổn vương công việc bề bộn, thật sự không rảnh để tiếp khách, nói y hôm khác hãy đến!

Triệu Nhan không chút do dự nói. Người đến cầu kiến là Lý Công Lân. Từ lần trước khi Triệu Nhan đứng đầu trong cuộc thi vẽ ở Tây Viên Nhã Tập và công khai mình là tác giả của những bức vẽ đó, tuy rằng vẫn còn ít nhiều nghi ngờ, nhưng cũng có nhiều người tỏ ra hứng thú với hắn, chẳng hạn như gã Lý Công Lân này, một lòng muốn đi theo Triệu Nhan học vẽ.

Vốn dĩ, khi Lý Công Lân tìm tới lần đầu tiên, Triệu Nhan còn có chút hứng thú. Thứ nhất, Triệu Nhan cũng muốn mở rộng các mối quan hệ của mình, thứ hai, Lý Công Lân có thể nói là hết sức nổi danh trong giới tranh thủy mặc, Triệu Nhan là một người học vẽ nên đương nhiên cũng cảm thấy hết sức hứng thú với y. Cho nên, ban đầu, mỗi lần Lý Công Lân đến Triệu Nhan đều nhiệt tình chiêu đãi, về kỹ năng vẽ cũng không có chút giấu diếm nào. Chỉ có điều, Lý Công Lân không có căn bản đối với việc phác họa, nhiều chỗ nghe cũng không hiểu.

Tuy nhiên, Triệu Nhan lại đánh giá thấp sự nhiệt tình của Lý Công Lân với hội họa, y lại càng cảm thấy hứng thú, mỗi lần đến thăm đều dính lấy Triệu Nhan hỏi không ngừng. Ngoài ra, Lý Công Lân cũng là một kẻ mê hội họa, kỹ năng vẽ tranh thủy mặc của y đã đạt tới mức độ điêu luyện, hơn nữa vẫn không thể tìm được người nào có thể dạy y. Bây giờ, gặp được một người thầy hiếm có như Triệu Nhan, đương nhiên là sẽ không bỏ qua.

Gần như ngày nào y cũng tới, bất kể mưa gió, thậm chí có khi còn ở lại trong phủ của Triệu Nhan, không cần biết Triệu Nhan có cảm thấy phiền hay không.

Mặc dù trước kia Triệu Nhan cũng là thầy giáo nhưng cũng chưa bao giờ gặp phải học sinh nào quấn mình như Lý Công Lân này. Hơn nữa, suốt ngày còn bị đối phương hỏi tới hỏi lui, không những không có chút thời gian riêng tư nào, mà có những vấn đề Triệu Nhan cũng không biết nên trả lời ra sao. Điều này khiến cho sự kiên nhẫn của hắn mất dần, cuối cùng rơi vào đường cùng đành phải dùng cách đóng cửa từ chối tiếp khách, hy vọng Lý Công Lân biết khó mà lui.

Nhưng không ngờ y lại dai dẳng như vậy, vẫn ngày ngày đến. Nếu Triệu Nhan không chịu gặp, y sẽ vẽ tranh trong rừng cây ở bên ngoài biệt viện, ngẩn ngơ cả ngày cho đến khi cổng thành chuẩn bị đóng mới đi về.

Thấy Triệu Nhan muốn từ chối gặp, lão Phúc cũng không lập tức lĩnh mệnh mà do dự một chút rồi lên tiếng nói hộ cho Lý Công Lân:

- Quận Vương, tôi thấy vị Lý công tử đó cũng thành tâm muốn theo Quận Vương học hỏi, hơn nữa cũng là người có danh tiếng trong giới trí thức, thậm chí ngay cả một số tướng công trong triều cũng đã từng khen ngợi người thanh niên này. Nếu ngài vẫn một mực từ chối thì có phải không được hay lắm?

Những lời này của lão Phúc cũng là vì nghĩ cho thanh danh của Triệu Nhan. Trước kia Triệu Nhan có tiếng xấu, bây giờ nhờ vào khả năng vẽ nên vất vả mãi mới có được sự kính trọng của không ít người, thậm chí người có danh tiếng trong giới trí thức như Lý Công Lân cũng chủ động kết giao. Chuyện như thế này, trước kia có mong cũng chẳng được. Hơn nữa, nếu có thể tạo mối quan hệ tốt đẹp với Lý Công Lân, để cho gã ra bên ngoài khen ngợi Triệu Nhan một chút cũng sẽ càng có lợi trong việc tạo thanh danh cho Triệu Nhan. Vì thế lão Phúc mới khuyên nhủ Triệu Nhan.

Triệu Nhan cũng không phải để ý tới thanh danh gì cả. Hơn nữa, thanh danh tốt cũng không có gì hay đối với hắn. Tuy nhiên, nhìn thấy sự tận tâm và trung thành của lão nô bộc, Triệu Nhan cũng không nỡ từ chối, liền nghĩ một lát rồi nói:

- Được rồi, nếu đã như vậy thì Lão Phúc, ông đưa cậu ấy tới đây đi!

- Ở đây?

Lão Phúc nhìn nồi niêu xoong chảo trong phòng bếp, nhất thời không biết có phải mình đang nghe nhầm không.

Vì quân tử tránh xa nhà bếp, nơi như phòng bếp này đừng nói là người đọc sách, cho dù là đàn ông nhà nghèo cũng không muốn vào nhà bếp. Bởi vì mọi người cảm thấy đàn ông vào trong bếp là không có tiền đồ, cũng chỉ có Triệu Nhan mới thích chạy vào bếp. Trước kia Tào Dĩnh còn quản, nhưng một thời gian sau nàng cũng quen dần, hơn nữa, Triệu Nhan hướng dẫn cho đầu bếp làm những món ăn vô cùng ngon nên cuối cùng Tào Dĩnh cũng không quan tâm nữa, chỉ nói một điểm mấu chốt, đó là tuyệt đối không cho phép Triệu Nhan tự mình xuống bếp nấu cơm.

- Ở đây thì làm sao, nhà bếp là điểm xuất phát của đồ ăn, nhà xí là điểm cuối cùng của đồ ăn. Khách có thể đến điểm cuối cùng của đồ ăn thì tại sao lại không thể đến nơi xuất phát?

Triệu Nhan nói lý lẽ.

Tuy lão Phúc không hiểu lắm những gì Triệu Nhan nói, nhưng cũng không chần chừ nữa, lập tức gật đầu rồi lui xuống. Sau đó, Triệu Nhan lại chỉ cho nữ đầu bếp rửa sạch hết số ớt rồi thái thành từng đoạn nhỏ, lại đập bốn năm quả trứng vào trong bát quấy đều lên rồi mới bảo đầu bếp cho chảo lên bếp, bỏ dầu vào.

Thấy dầu đã nóng lên, trù nương định đổ trứng gà vào, nhưng Triệu Nhan lập tức ngăn lại:

- Đừng bỏ trứng gà vội, cho ớt vào trong chảo trước, đợi cho ớt mềm ra rồi mới đổ trứng vào. Làm như vậy mới ngon. Điểm này ngươi phải nhớ kỹ, về sau nấu món này nhất định phải cho ớt vào trước.

Món trứng chiên ớt là món ăn mà Triệu Nhan thích ăn từ nhỏ, hơn nữa ăn bao nhiêu cũng không chán, chỉ cần trên bàn ăn có món này thì Triệu Nhan sẽ giống như buổi sáng mới ăn có một cái bánh bao hay một bát cơm vậy. Nhưng từ sau khi Triệu Nhan làm việc, các món ăn ở trong quán cơm khiến cho hắn rất không thích. Bởi vì trong quán cơm đều hoặc là cho trứng vào trước rồi mới cho ớt, hoặc cho trứng và ớt cùng lúc.

Làm như vậy, một là trứng và ớt sẽ có vị sống, hoặc là ớt chín nhưng trứng lại sắp cháy rồi.

Chính vì vậy mà Triệu Nhan luôn có lòng oán thán đối với món trứng chiên ớt ở bên ngoài. Từ đó về sau, mỗi khi ăn món này đều là do hắn tự làm. Theo hắn, để làm món này phải bỏ ớt trước, nếu không sẽ là dị đoan. Lúc đó, Triệu Nhan sẽ như Giáo Hoàng ở châu Âu, tuyệt đối sẽ trói những thứ dị đoan đó trên giá thập tự rồi thiêu cháy.

Trù nương làm theo hướng dẫn của Triệu Nhan, xào xong ớt, nhưng trong phòng bếp lại nồng nặc vị cay. Trù nương đỏ bừng cả mặt, vất vả cho đồ ăn vào trong đĩa xong, lập tức lao ra khỏi phòng bếp kho khan.

Trái lại, Triệu Nhan lại say sưa hít thật sâu mùi vị cay nồng quen thuộc này, sau đó cũng ho kịch liệt. Thích cay là một chuyện, còn ngửi được mùi cay lại là chuyện khác. Đường hô hấp bị vị cay kích thích thì bất kể là ai cũng không nhịn được mà phải ho.

- Quận… khụ khụ khụ… Quận vương, món này thật sự là ăn ngon sao?

Tiểu Đậu Nha cũng bị ho vì sặc, hai con mắt to tròn đầy nước mắt. Cho dù người khác đều đã phải chạy ra ngoài nhưng người sành ăn vặt như nàng vẫn đứng im tại chỗ, vì muốn thưởng thức một chút mùi vị của ớt.

- Đương nhiên, khụ khụ… đương nhiên là ngon rồi, chúng ta ra ngoài đi!

Triệu Nhan cũng cảm thấy phòng bếp này không thể ở lại được nữa, lập tức bảo Tiểu Đậu Nha bưng món trứng chiên ớt rồi che mũi đi ra khỏi phòng bếp.

Đúng lúc Triệu Nhan ra khỏi bếp thì nhìn thấy lão Phúc đưa Lý Công Lân đến. Khi Lý Công Lân nhìn thấy Triệu Nhan, vẻ mặt lập tức trở nên hưng phấn, tiến lên phía trước nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!