Yến tiệc mà sứ đoàn Liêu quốc tham gia thuộc loại quốc yến, loại yến tiệc này thông thường đều do hoàng đế chủ trì, nếu hoàng đế không thể, vậy chắc chắn do thái tử đứng ra chủ trì, Triệu Húc hôm nay chủ trì yến hội này, vốn đã chứng minh thân phận thái tử tương lai của y, nhưng Trương Nhân Tiên thân là phó sứ Liêu quốc lại dám thắc mắc vì sao Triệu Nhan không tham gia yến tiệc, điều này khiến người khác không nghĩ sâu xa không được, vì vậy Triệu Nhan đang trốn trong phòng kín nghe thấy lời của y, mới không nhịn được mà chửi thề.
Đối với sự tức giận của Triệu Nhan, Hoàng Ngũ Đức cùng hắn trốn trong mật phòng an ủi:
- Quận vương yên tâm, tên Trương Nhân Tiên này cũng chỉ là uống say, không ngờ lại dùng kế ly gián nông cạn như vậy, dựa vào trí tuệ và lòng độ lượng của Dĩnh vương, còn sự tin tưởng đối với quận vương, tuyệt đối sẽ không trúng kế ly gián của y!
Hoàng Ngũ Đức quả thực hiểu rõ Triệu Húc, Triệu Húc ở giữa đại điện sau khi nghe xong lời của Trương Nhân Tiên, mỉm cười trả lời:
- Tam đệ say mê thi họa, trước nay không thích những lễ nghĩa này, hơn nữa mấy ngày trước ta nghe tam đệ nói, đệ ấy từng gặp mặt Trương phó sứ trên phố, phó sứ có ý thăm hỏi tam đệ, lại bị tam ca nhi từ chối, tam đệ nhờ đại ca là ta thay mặt đệ ấy tạ lỗi với Trương phó sứ, không phải đệ ấy không muốn kết giao với ngài, mà tam đệ lười biếng quen rồi, thực sự không có phúc nhận lấy ý tốt của Trương phó sứ!
Lúc trước khi bàn bạc đối phó với Trương Nhân Tiên, Triệu Nhan kể chuyện gặp mặt y hôm đó, bây giờ lại bị chính Triệu Húc lấy ra phản bác lại Trương Nhân Tiên. Tuy ngữ khí vô cùng nhu hòa, nhưng ý tứ lại thẳng thắn vạch trần Trương Nhân Tiên đã sớm có mưu đồ gây rối từ trước, châm ngòi mâu thuẫn quan hệ huynh đệ giữa họ.
Triệu Húc vừa nói ra lời, quần thần Đại Tống lập tức hiểu rõ sự tình, ánh nhìn sứ đoàn Liêu quốc lộ ra vài phần khinh miệt và cảnh giác, đến việc chia rẽ nội bộ các hoàng tử mà chúng cũng làm ra được, còn có thủ đoạn gì chúng không dám làm chứ?
Trương Nhân Tiên không ngờ rằng ngôn từ và lời phản pháo của Triệu Húc lại sắc bén như vậy, nhưng y cũng là người biết đối nhân xử thế, đối mặt với ánh mắt khinh miệt và cảnh giác của quần thần Đại Tống, mặt không đổi sắc, cười nhếch mép nói:
- Hóa ra quận vương điện hạ vẫn còn nhớ tới tại hạ, lại khiến Trương mỗ được sủng ái vừa mừng vừa sợ, đáng tiếc quy định của Đại Tống quá nhiều, khiến quận vương không thể kết giao với tại hạ, nếu không Trương mỗ nhất định sẽ có thêm một người bạn chí cốt!
- Phì! Bạn tốt cái mẹ nhà ngươi!
Triệu Nhan ở trong mật phòng lẩm bẩm chửi rủa lần nữa, lần đầu tiên hắn gặp một người mặt dày như vậy, thật mất mặt dám nói mình là bạn chí cốt của y, khó trách có người nói những người làm chính trị đều mặt dày, giống như loại người như Trương Nhân Tiên nếu để mặc y phát triển, e rằng thành tựu sau này tuyệt đối không thua kém cha y, nhưng đáng tiếc sau hôm nay, y sẽ không còn cơ hội nữa.
Tuy câu nói của Trương Nhân Tiên khiến không khí yến tiệc trùng xuống, nhưng quan hệ giữa hai nước vốn dĩ chính là sự lục đục đấu đá không ngừng. Vì vậy cũng không ai để tâm, Triệu Húc càng như vậy, vẫn điềm nhiên chúc rượu sứ đoàn Liêu quốc, những vũ công ở giữa đại điện càng nhảy múa tưng bừng, có phong cảnh hữu tình, mĩ nữ, rượu ngon, những sứ giả Liêu quốc đương nhiên không thể cự lại, từng người uống đến trời chao đất đảo, cho dù bọn họ có đều uống say cũng sẽ có người đưa họ trở về an toàn, hơn nữa họ là sứ thần Liêu quốc, vốn dĩ không cần lo lắng an toàn của bản thân.
Trương Nhân Tiên vốn đã ngà ngà say, lúc nãy muốn châm ngòi kích nổ mối quan hệ của Triệu Húc và Triệu Nhan nhưng không thành, điều này khiến y có chút buồn bực, hơn nữa trước giờ y luôn rất thích rượu, cuối cùng lại không cầm được mà uống thêm vài ly. Kết quả đến cuối bữa tiệc, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hận không thể lập tức nằm xuống đánh một giấc.
Mặt khác dưới ánh mắt lờ đờ mông lung, Trương Nhân Tiên phát hiện sứ giả Liêu quốc bên y đều say khướt cả, đến một võ sĩ tửu lượng tốt nhất cũng nhanh chóng uống gục. Quan thần Đại Tống đối diện cũng không khá hơn, thậm chí đến Triệu Húc đang ngồi phía trên cũng ngà ngà say. Cuối cùng Trương Nhân Tiên cũng không chống cự được nữa, đầu gục xuống bàn, miệng lẩm bẩm một tiếng:
- Rượu này thật ghê gớm.
Sau đó cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
- Lão Hoàng, liều thuốc bí mật của ngươi thật lợi hại, chỉ dựa vào rượu mạnh thì không thể khiến chúng say nhanh như vậy!
Triệu Nhan nấp sau mật phòng thấy sứ đoàn Liêu quốc say lảo đảo, đặc biệt là Trương Nhân Tiên cuối cùng cũng uống say, vui vẻ tán dương Hoàng Ngũ Đức đứng bên cạnh.
- Ha ha, thuốc của lão nô không đáng nhắc đến, nó vốn chỉ là một loại thuốc bổ an thần ngủ ngon mà thôi, hơn nữa nhờ sự kích thích của rượu mạnh, sẽ khiến cho người ngủ càng sâu và nhanh hơn, nói đến đây vẫn là kế sách của quận vương thật thỏa đáng, đầu tiên là lợi dụng việc người Liêu thích rượu mạnh, trong yến hội chuẩn bị loại rượu hảo hạng như Thiêu Đao Tử, khiến cho bọn họ mê mẩn như vậy, cứ thế này cho dù ngày mai chúng tỉnh lại, cũng chỉ nghĩ rằng mình uống hơi nhiều, nồng độ rượu lại cao, chắc chắn sẽ không bị nghi ngờ!
Hoàng Ngũ Đức tâm phục khẩu phục ca ngợi Triệu Nhan, đồng thời ông cũng âm thầm cảm thấy đáng tiếc, đáng tiếc vì Triệu Nhan là quận vương, nếu gia nhập vào Hoàng thành thi của bọn họ, chỉ dựa vào năng lực lên kế hoạch này, nói không chừng sau này sẽ trở thành người nối nghiệp của ông.
May thay Triệu Nhan không đọc được suy nghĩ của người khác, không thì nếu biết Hoàng Ngũ Đức lại dám muốn cho hắn kế tục dòng dõi, chắc chắn sẽ đánh chết ông ta, vì những người đứng đầu Hoàng thành ti đều là hoạn quan, ở nhà hắn vẫn còn có một nương tử xinh đẹp còn chưa động phòng, cho dù có đưa hắn quyền lực lớn hơn nữa hắn cũng không bao giờ làm thái giám.
Tuy là quốc yến, nhưng cũng là tiệc đưa tiễn, trong yến hội không nên bàn chính sự, những người tham gia buổi tiệc đều thoải mái ăn uống, nhưng nồng độ cồn trong Thiêu Đao Tử quá cao, lại bỏ thêm thuốc ngủ an thần, vì vậy từng người một say gục, lúc này yến hội cũng kết thúc, một đội thị vệ chạy vào, đưa từng người say mèm lên xe ngựa trở về.
- Cốc cốc~
Cùng với một tràng tiếng gõ cửa, bên ngoài vang lên tiếng nói của một thị vệ:
- Hoàng công công, chúng tiểu nhân đã kiểm tra rồi, họ thực sự đã say, bây giờ đã bất tỉnh nhân sự, mời Hoàng công công dặn dò tiếp theo nên làm thế nào!
Hoàng Ngũ Đức nghe xong không trả lời, mà quay đầu nhìn Triệu Nhan, những gì Triệu Nhan dặn dò ông làm trước đó đều đã hoàn thành, tiếp theo phải xem Triệu Nhan tiến hành như thế nào?
Triệu Nhan lúc này chỉ cười mỉm, sau đó lấy từ trong người ra một chiếc hộp gỗ, nhẹ nhàng mở nắp, bên trong lập tức tỏa ra một hàn khí lãnh lẽo, hóa ra bên trong có chứa nhiều tảng băng chưa tan hết, mà trên mặt băng, có đặt một bơm tiêm, trong đó còn non nửa một thứ chất lỏng trong suốt.
Triệu Nhan cầm lấy bơm tiêm, mỉm cười nói với Hoàng Ngũ Đức:
- Ông cho người mang thứ này đi, lặng lẽ đâm kim tiêm này vào chân đối phương, nhớ không nên quá sâu, sau đó đẩy cần ở phía sau, lúc đẩy cũng không được quá nhanh, chỉ cần tiêm dung dịch bên trong vào cơ thể của đối phương là được rồi!
- Đơn... đơn giản như vậy sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!