Chương 97: Ải 8(4): Chơi trò gia đình

Chung Lí Dữ và Âu Dương Bạch đều cẩn thận liếc nhìn Lục Thanh Gia một cái.

Trước sự khiêu khích hết lần này đến lần khác của Lục Khinh Châu, ngay cả bọn họ cũng thấy thật sự khó mà nhịn nổi, thế nhưng vẻ bình tĩnh mà Lục Thanh Gia thể hiện trong mắt họ đã đạt đến mức thánh nhân rồi.

Vì vậy, bất cứ lúc nào Lục Thanh Gia đột ngột bộc phát cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Mà người hiểu cậu nhất

- Chung Lí Dữ

- lại càng biết rõ thứ ẩn sau sự bình lặng này là gì, nên càng thêm thấp thỏm bất an.

Nghe thấy lời của Lục Khinh Châu, Lục Thanh Gia ngẩng đầu liếc nhìn cậu mình, chính xác hơn là cái xác bị làm thành cương thi biết nghe lệnh của cậu mình.

Đối phương vô cùng nghe lời Lục Khinh Châu, vừa nghe hắn mở miệng liền bình tĩnh bước về phía Lục Thanh Gia.

Mặc dù không thể đòi hỏi quá nhiều từ một cái xác bị điều khiển, nhưng ánh mắt Lục Thanh Gia vẫn co lại trong giây lát.

Chỉ trong chớp mắt, bố cục xung quanh lập tức thay đổi.

Sảnh lớn của biệt thự vẫn là cách trang trí vốn có, nhưng khu vực bọn họ đang ngồi, bộ sofa đột nhiên biến dạng thành hình vòng tròn, bao quanh chiếc bàn trà tròn ở giữa.

Thoạt nhìn rất giống những dãy ghế hình vòng cung trong quán bar, thích hợp để tụ tập. Mọi người đã tự động ngồi vào chỗ.

Sáu người, khoảng cách giữa mỗi người xấp xỉ bằng nhau, vừa đủ để tạo thành một vòng tròn.

Lục Thanh Gia và Lục Khinh Châu ngồi đối diện nhau, còn Lục Tập thì ngồi ở bên cạnh, kế bên Lục Khinh Châu.

Chung Lí Dữ và những người khác nhìn cảnh tượng đó chỉ cảm thấy Kẻ Lừa Đảo này đang giở trò quỷ.

Nhưng bản thân Lục Thanh Gia lại không hề bận tâm chút nào.

"Chơi kiểu gì?" Lục Khinh Châu hỏi.

"Có qua có lại thôi." Lục Thanh Gia nhếch môi cười nhạt: "Ký khế ước linh hồn không phân cấp bậc. Chọn thật thì không được nói dối, chọn thách thì không được bỏ cuộc."

"Được, vậy ai trước?" Bên phía Lục Khinh Châu rất sảng khoái ký khế ước linh hồn với bọn họ.

Thông thường loại khế ước nguy hiểm như vậy, quản trị viên sẽ không bao giờ mạo hiểm ký với người có cấp bậc thấp hơn mình, vì quy tắc này bỏ qua toàn bộ thực lực, thân phận hay thế lực của hai bên.

Chỉ cần không mạnh đến mức có thể chống lại quy tắc trò chơi thì nhất định phải tuân thủ hoàn toàn nội dung kế ước.

Giống như lần trong phó bản lớp học trước đây, chỉ cần nói dối hoặc từ chối nhiệm vụ mạo hiểm là sẽ chết ngay.

Còn Lục Khinh Châu thì quá hiểu cách lợi dụng quy tắc của khế ước để dẫn dắt và g**t ch*t một người——

Y như lần trước Lục Thanh Gia khiến sáu người chơi nổ thành sáu đóa hoa máu vậy.

Nếu nắm đúng cách, một người chơi bình thường cũng có thể dùng rủi ro cực thấp để diệt một quản trị viên.

Nói cách khác, quản trị viên chỉ có điên mới ký khế ước này, thế mà Lục Khinh Châu lại không hề do dự.

Ký xong khế ước, Chung Lí Dữ chỉ vào chiếc ấm trà trên bàn.

Ấm trà lập tức lơ lửng rồi bắt đầu xoay tròn.

Chung Lí Dữ nói: "Dựa vào thực lực của ông, chắc chắn ông nhìn ra được tôi không giở trò. Cái ấm này có thể dừng lại bất cứ lúc nào."

"Bao nhiêu quản trị viên đang có mặt ở đây, những trò mèo cười người ta chê thì khỏi cần. Cứ để nó tự dừng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!