Trò chơi Kinh Dị lại phun ra một ngụm máu già nua nữa.
Sở dĩ nói là "lại", đương nhiên vì dưới tay nó lắm nhân tài, chẳng chịu nghe lời, khiến nó tức đến mức lúc nào cũng phải dự trữ thuốc hạ huyết áp, mà loại người như thế cũng không chỉ có một.
Dĩ nhiên tình huống này chỉ là số ít, đếm trên đầu ngón tay, bởi lẽ hiếm có người chơi nào ngay từ giai đoạn tân binh đã khiến nó phải nhìn bằng con mắt khác.
Còn đối với phần lớn người chơi, nó vẫn là kẻ nắm giữ quyền uy tuyệt đối, tồn tại thoát khỏi hiện thực, gần như ngang hàng với thần minh - "Chủ Thần".
Trò chơi Kinh Dị đương nhiên nhận được sự sợ hãi, kính nể, thậm chí sùng bái từ gần như toàn bộ người chơi.
Nhưng không ngờ lại có thêm một kẻ bẩm sinh ngỗ ngược, vừa mới xuất hiện đã l*t s*ch "q**n l*t" của nó, chẳng phải là không cho nó giữ chút thể diện sao?
Lục Thanh Gia nghe thấy một tràng âm thanh như mèo gừ trong cổ họng, tiếng nghiến răng khe khẽ, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ——
"Haha, đừng để ý, chỉ là từ lâu đã nghe danh ngài thôi. Ngài quả thật giống như lời đồn, vừa thân thiện lại vừa có những khuyết điểm khiến người ta thấy thú vị. Tôi là lính mới, đứng trước ngài lại chẳng có chút áp lực nào, ngài thật sự quá chu đáo rồi."
Chu đáo cái con khỉ! Phải xử lý cậu ta, nhất định phải xử lý cậu ta.
Trò chơi khốn nạn lập tức lên tiếng:[Xin mời người chơi Lục Thanh Gia chuẩn bị, hai giờ sau bắt đầu tiến vào trò chơi.]
Thông thường, sau vòng tuyển chọn, ít nhất người chơi được nghỉ ngơi hơn bảy ngày để điều chỉnh rồi trò chơi Kinh Dị mới sắp xếp cho vào trận chính thức.
Dù với kẻ không nghe lời, thời gian có bị rút ngắn thì cũng chưa bao giờ tàn nhẫn đến mức này. Lục Thanh Gia quả là trường hợp đầu tiên.
Thế nhưng trong lúc tức giận, trò chơi Kinh Dị lại thật sự mong chờ biểu hiện tiếp theo của cậu.
Bởi cho đến nay, người này chính là người nổi bật nhất trong vòng tuyển chọn.
Bình thường, trong vòng tuyển chọn người chơi chỉ cần đối phó với một con quỷ, độ nguy hiểm cũng không quá cao, hơn nữa cách né tránh cũng rất rõ ràng, vì vậy tỷ lệ sống sót còn khá lớn.
Ví như lần này, người chơi trước
- Chu Hàng
- phải đối mặt với bà lão quỷ kia, thực ra bà ta cũng chẳng thể trực tiếp uy h**p đến tính mạng cậu ta.
Nếu Chu Hàng không nhát gan, ngây thơ dễ bị lừa như vậy, thì cũng có thể dễ dàng vượt qua vòng tuyển chọn.
Nào ngờ lại nhảy ra thằng nhóc ăn nói khó nghe này, không chỉ lôi cả nhà bà lão quỷ ra đánh cho một trận, mà còn cướp được vũ khí khởi đầu tuyệt vời từ tay quỷ sai.
Người chơi bình thường phải dựa vào việc hạ quỷ mới có được kỹ năng, còn cậu thì tốt rồi, tự mình cướp lấy.
Trò chơi Kinh Dị vừa dứt lời, chẳng thấy Lục Thanh Gia có chút căng thẳng nào, ngược lại còn đáp lại: "Cho dù chúng ta nói chuyện hợp nhau, nhưng ngài lại ưu ái đặc biệt thế này, tôi cũng có hơi ngại quá, thật sự cảm ơn ngài."
Trò chơi: "...?"
Là đang xử cậu đó!
Như một cú đấm đánh vào bông, đối phương lại không tiếp tục dây dưa, một cảm giác bị chơi xong rồi bỏ chạy khiến trò chơi Kinh Dị nghẹn khuất không nói nên lời.
Lục Thanh Gia kiểm lại số vốn mình đang có lúc này.
Con mắt chân tướng từ bà lão quỷ, câu hồn tác lấy từ quỷ sai, cộng thêm số điểm thưởng khổng lồ đi kèm với đánh giá cấp cao.
Số điểm này không chỉ có thể mua đạo cụ trước khi vào trò chơi, thậm chí còn có thể đổi thành của cải trong hiện thực.
Những quy tắc cơ bản này Lục Thanh Gia chẳng thấy lạ, vì để tìm hiểu trò chơi này, cậu đã từng làm không ít chuyện bẩn thỉu.
Dưới sự dẫn dắt có chủ ý, cậu nghe được không ít lời than vãn về cấp trên từ người đi trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!