*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Chào buổi tối, bà lão đã mời tôi hút thuốc." Giọng Lục Thanh Gia vang lên từ trong TV.
Bà lão quỷ nhìn thấy cả nhà mình đang quỳ thành một hàng trong TV, rõ ràng là bị khống chế, lập tức mất hết vẻ hung hăng vừa rồi khi dọa dẫm Mập. Sắc mặt bà ta bỗng chốc trắng bệch, thậm chí còn khó coi hơn Mập trước đó.
Bà ta run rẩy chỉ tay vào Lục Thanh Gia trong TV: "Mày... mày——"
Lục Thanh Gia tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hai chân vắt chéo, tay đặt trên đầu gối, tư thế chẳng khác nào mấy vai phản diện: "Bà nghĩ tôi làm sao tìm được đến nhà bà?"
Bà lão quỷ không trả lời, nhưng rõ ràng đối với chuyện này cũng vô cùng hiếu kỳ.
Lục Thanh Gia cười nhạt: "Lần trước khi thông báo giúp gia đình bà đến nhận lão già lạc đường đãng trí kia, trên người ông ta chẳng ghi đầy đủ địa chỉ, số điện thoại đó sao? Trùng hợp trí nhớ tôi lại khá tốt."
"Bà có thể tìm đến hiện thực để bắt Mập, tôi cá rằng, các người vốn là thân thích ruột thịt, có thể thông qua bọn họ mà liên lạc được với ngươi đang ở âm gian."
"Giờ xem ra, cách suy luận lần theo manh mối của tôi quả nhiên không sai."
Nghe vậy, ánh mắt bà lão quỷ như kim độc đâm về phía lão già nhà mình.
Lão già đầu bẹt trước đó đã bị Lục Thanh Gia đập mấy viên gạch, đầu bị móp cả xuống, lại thêm chuyện ông ta mà bị lừa mất mấy nghìn, tất nhiên chẳng dám đi bệnh viện chữa trị. Giờ phút này, ông ta co rúm lại, không dám đối diện với bà lão quỷ.
Bà lão quỷ mắng: "Đồ chẳng làm nên trò trống gì, chỉ biết làm hỏng việc."
Người đàn ông trung niên bên cạnh lại nói: "Mẹ, lúc này còn mắng bố con thì có ích gì, mau cứu bọn con đi."
Người phụ nữ trung niên bên cạnh cũng gào lên: "Sao tôi lại rơi vào cái nhà vô dụng này cơ chứ? Tiền chẳng kiếm được bao nhiêu, lại để người ta moi sạch cả vốn liếng, giờ thì cả ổ bị tóm, còn trông mong vào một con mụ chết già sao?"
"Thật đáng thương cho mẹ con tôi, xui xẻo vạ lây bởi một lũ ăn không ngồi rồi."
Nói đến đây, bà ta cũng không giữ nổi tư thế quỳ nữa, ngồi phịch ra sau, vừa vỗ đùi vừa khóc lóc: "Đêm qua đem về một xấp tiền giả còn dám khoe công trước mặt tôi, cái đồng hồ giấy đeo suốt đường mà lóa mắt chẳng nhận ra."
"Nhờ em trai giúp thì van nài đủ điều, kết quả hai người bị lừa sạch sẽ, để mẹ già ở nhà chả còn mặt mũi nào ngẩng lên với bên ngoại."
"Trong đó còn có cả tiền học kỳ sau của Tiểu Bảo, nhà cũng sắp hết hạn thuê rồi, chẳng lẽ định để mẹ con tôi ra đường ăn gió uống sương sao——"
Giọng người phụ nữ sang sảng, khóc lóc ai oán chẳng khác nào kẻ hành nghề khóc thuê khóc mướn ở nghĩa trang, khiến bầu không khí trong ngôi nhà càng thêm âm u bi thương.
Đang khóc gào, bỗng nhiên toàn thân bà ta run rẩy, hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, dọa bà lão quỷ trong TV cùng Mập bên ngoài đều giật nảy mình.
Chỉ thấy phía sau bà ta, Lục Thanh Gia đang ngồi, vẻ mặt hờ hững: "Ai cho phép đổi tư thế hả? Quỳ không nổi nữa phải không?"
Người phụ nữ trong nhà có thể dám chửi rủa chồng và cha mẹ chồng mình, chứ đối với tên cướp xông vào nhà mình kia thì tuyệt nhiên không dám.
Vừa mới chịu khổ xong, khí thế càng nói càng hăng hái của bà ta lập tức xẹp xuống, vừa khóc vừa ngoan ngoãn quỳ lại.
Cả nhà bà lão quỷ thấy mụ đàn bà chua ngoa kia im miệng thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng tính mạng cả nhà đang nằm trong tay người khác, bọn họ đâu thể nào vui nổi.
Chỉ có Mập là suy nghĩ rẽ sang hướng khác. Sau khi nhận ra anh em mình đã đánh úp được hậu phương của đối phương, giúp tình hình bên này giảm đi nguy cơ đáng kể, đầu óc cậu ta lại chạy theo lối suy diễn kỳ quái.
Tên mọt phim chết bầm này nghe xong câu của Lục Thanh Gia, tự động nghĩ lệch đi, thầm nhủ: "Gia Gia nói về tư thế còn mạnh bạo gớm, lúc đó người đàn ông kia nhìn cũng ra dáng lắm, không biết hai người họ có phải là..."
Còn chưa kịp tưởng tượng xong thì bên cạnh đã nghe bà lão quỷ kinh hãi thất thanh: "Sao mày lại có câu hồn tác của quỷ sai?"
(*)Câu hồn tác: là sợi xích/dây trói hồn của quỷ sai, còn trong đây đã được "hiện đại hóa" thành cái gậy gõ 'boong boong' của cảnh sát =))) Chắc là cây gậy kiểu này nè...
Cái gậy kia chạm vào người chẳng khác nào sét đánh, với đám quỷ bình thường mà nói thì sợ hãi đến cực độ, không có con quỷ nào không nhận ra.
Mà tên này rõ ràng là một sinh hồn, tuyệt đối không thể nào thông qua con đường chính thống mà có được câu hồn tác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!