*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Thanh Gia bất ngờ nghiêng người áp sát về phía hắn ta, bóng dáng lập tức phóng to trong tầm mắt, đôi mắt kia chiếm trọn toàn bộ tầm nhìn của Kỷ Duệ.
Đôi mắt của Lục Thanh Gia rất đẹp, nếu là trong tình huống bình thường, dù có nhìn gần đến thế cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng Kỷ Duệ lại như nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp, hoảng hốt lùi mạnh một bước.
Trên gương mặt hắn ta hiện rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi.
Lục Thanh Gia bật cười: "Thầy sao lại lùi ra sau thế? Tôi tự thấy diện mạo mình cũng tạm được, chắc chưa đến mức dọa người đâu nhỉ? Bao nhiêu cảnh người sống nổ tung mà thầy vẫn bình tĩnh, vậy sao giờ lại phản ứng như thế này?"
"Hay là... cảnh tượng mà thầy nhìn thấy có gì đó khác thường?"
Sự hoảng loạn trên mặt Kỷ Duệ càng rõ, nhưng hắn ta vẫn cố trầm giọng nói: "Ít giở trò thần thần quỷ quỷ đi."
Có người chơi cũng phản ứng lại, quay sang hỏi Lục Thanh Gia: "Vậy ý cậu là, trong phòng biệt giam cậu đã phát hiện ra gì sao?"
Lục Thanh Gia mỉm cười, trực tiếp chuyển màn hình sang một tệp khác.
"Nếu đã tò mò thì cùng xem đi, dù sao thứ này giờ với tôi cũng chẳng còn tác dụng gì." Nói rồi, cậu liếc sang Kỷ Duệ: "Bởi vậy tôi mới nói, khi nãy cho tôi tốt nghiệp luôn chẳng phải là xong rồi sao."
Thái độ của Kỷ Duệ lập tức thay đổi, hắn ta vung tay che đi hình ảnh đang được chiếu lên màn hình, rồi nói ngay: "Tôi hiểu rồi."
"Được, thầy đồng ý cho em tốt nghiệp. Lục Thanh Gia, chúc mừng em đã hoàn thành toàn bộ khóa học, từ hôm nay em chính thức tốt nghiệp."
"Muộn rồi!" Lục Thanh Gia đáp: "Cơ hội tôi đưa ra cũng có thời hạn đấy."
"Dù giúp người không công thì hơi khó chịu thật, nhưng nhìn thấy kẻ lật lọng như thầy bây giờ lộ ra vẻ mặt đó, tôi thấy rất hả dạ."
Nói xong, cậu mở một video trong thư mục. Kỷ Duệ dù muốn ngăn lại, nhưng do bị ràng buộc bởi quy tắc trò chơi nên đành bất lực.
Tất cả người chơi ở đó đều có thể nhìn rõ màn hình máy tính, chẳng cần phải chiếu lên màn lớn.
Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả chết lặng.
Hình ảnh ban đầu đen kịt, như đang đặt trong một không gian không có chút ánh sáng nào.
Sau đó, xuất hiện một mảng đỏ tươi tanh nồng. Khi mảng đỏ ấy tan đi, ống kính ngẩng lên, mọi người nhìn thấy đó chính là máu chảy ra từ cánh tay người đàn ông lực lưỡng khi hắn tự rạch tay mình trước đó.
Ống kính di chuyển cẩn thận, nhưng rất nhanh nó phát hiện ra rằng chẳng cần phải thận trọng như vậy, vì sau khi vào phòng biệt giam, sự chú ý của gã đàn ông đã hoàn toàn bị thu hút bởi một thứ kinh hoàng nào đó.
Bởi khi hắn dùng đạo cụ chiếu sáng căn phòng, liền phát hiện dưới chân mình là một lớp sàn trong suốt và bên dưới lớp sàn ấy là một đôi mắt khổng lồ.
Khổng lồ đến mức nào ư? Căn phòng biệt giam tuy không nhỏ, ít nhất cũng bằng một phòng ngủ lớn, thế nhưng đôi mắt kia gần như phủ kín toàn bộ mặt sàn.
Mỗi con ngươi có đường kính trên một mét, như đang chăm chú nhìn lên gã đàn ông, tựa như có một quái vật khổng lồ trong vực sâu đang hé lộ hình dạng thật của mình. Cái kích cỡ ấy đủ để khiến người ta tuyệt vọng.
Gã đàn ông giật nảy người, dù trước đó chứng kiến NPC và người chơi nổ tung ngay trước mắt hắn cũng chưa từng sốc đến vậy.
Hắn theo bản năng căng cứng toàn thân, vào thế phòng thủ, không dám nhúc nhích.
Lúc này, đôi mắt kia chớp nhẹ một cái, đến mức hắn còn nhìn thấy rõ cả những tia máu mảnh trong lòng trắng. Thứ kia cũng không hành động, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm hắn.
Sự giằng co kéo dài, cả căn phòng như bị đông cứng trong không khí.
Vài phút sau, hình ảnh mới biến mất. Căn phòng trở lại với bóng tối ban đầu. Gã đàn ông thở phào thật mạnh, rồi ngã sụp xuống sàn, không lâu sau thì mất đi ý thức, cơ thể liên tục co giật, lúc thì đau đớn, lúc lại vùng vẫy.
Máy quay lén giấu trong góc kín, từ đầu đến cuối, đều ghi lại trọn vẹn tất cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!