Chương 46: Ải 4(7): Kiểm soát tiết tấu buổi học

Lục Thanh Gia nghe vậy thì khẽ gật đầu, dứt khoát thừa nhận luôn.

Cậu nói tiếp: "Từ trưa hôm qua bắt đầu, trừ những người như chúng ta, những người vốn đã quen với mấy tình huống thế này ra thì đám học sinh gần như chẳng ai ăn uống gì cả."

"Lứa tuổi này vốn dĩ trao đổi chất nhanh, ăn khỏe. Hơn nữa, thầy Kỷ chắc hẳn đã có sự can thiệp nhất định với thể chất và khả năng chịu đựng tinh thần của học sinh, để đảm bảo rằng không ai vì lý do thể xác hay tinh thần mà vắng mặt khỏi lớp học."

Thành thật mà nói, việc chứng kiến ​​quá nhiều người nổ tung thành đám máu thịt trước mặt mình trong một ngày đủ để gây ra chấn thương tâm lý, hoang mang, sợ hãi, thậm chí là phát điên cho nhiều người trong một thời gian dài.

Thế nhưng, vụ nổ ở cổng trường, cùng với buổi học đầu tiên mang tính răn đe, mỗi học sinh đều đã tận mắt thấy cảnh máu thịt bắn tung tóe, thậm chí là cả máu nóng và thịt vụn dính lên mặt, lên người mình.

Dù ai nấy đều như chim sợ cành cong, nhưng vẫn gắng giữ tỉnh táo để học trọn tiết, thậm chí kể cả có ngất đi, chưa đầy một phút sau cũng tự tỉnh lại, không để lỡ một khắc nào.

(*)Chim sợ cành cong: là một câu thành ngữ mô tả những người đã từng trải qua tổn thương nên trở nên đa nghi, hoảng sợ khi gặp phải hoàn cảnh tương tự, ngay cả khi nó không gây hại.

Bảo rằng cả trăm thiếu nam thiếu nữ đều trời sinh đã có tinh thần thép, chịu áp lực siêu giỏi, Lục Thanh Gia dĩ nhiên chẳng tin.

Sau một đêm nghỉ ngơi điều chỉnh, tinh thần đám học sinh cơ bản cũng được phục hồi đến mức có thể tiếp tục học tập. Đa số bọn họ đã nhịn ăn gần 20 tiếng, nên sáng nay chắc chắn sẽ không bỏ bữa sáng.

Người chơi vừa hỏi Lục Thanh Gia liền nói: "Cậu nhận được đề tài từ thầy Kỷ trước, rồi canh đúng lúc nhà ăn mở cửa để gửi tin nhắn gợi ý cho học sinh."

"Cậu tiết lộ một chút hướng đi của đề tài, mà qua hoạt động giải đố hôm qua, ai cũng biết thật ra vòng này chỉ là thầy Kỷ muốn vạch trần tội lỗi thầm kín của học sinh mà thôi."

"Nếu có học sinh nào từng làm chuyện xấu liên quan đến đề tài đó, thì khi bị đe dọa tính mạng, tất nhiên sẽ chẳng dám ăn sáng mà trốn trong ký túc xá, dọn dẹp chứng cứ."

Lục Thanh Gia gật đầu: "Thầy Kỷ có thể đưa tôi đề tài, nhưng không thể cho tôi câu đố. Vì cái đầu tiên là để khuyến khích học sinh chủ động học hỏi, còn cái sau thì lại phá vỡ sự công bằng trong cạnh tranh, dù sao tốc độ và mức đóng góp khi giải câu đố đều liên quan đến phần thưởng."

"Nhưng chỉ từ đề tài thôi cũng có thể đoán ra vài phần. 'Tôn kính người già, yêu thương trẻ nhỏ' cho thấy nhân vật chính là người già và trẻ con. Mà trong trường trung học này vốn không có hai nhóm người đó, vậy thì sự việc có khả năng đã diễn ra ở ngoài trường, tức trong thời gian riêng tư của học sinh."

"Đã là thời gian riêng tư, lại có khả năng dính đến phạm pháp... Thật lòng mà nói, với phong cách của thầy Kỷ, nếu không phải là một vụ nghiêm trọng có liên quan đến mạng người, thì e là còn chưa đủ tiêu chuẩn để được đưa vào bài học."

"Vậy nên trong tình huống đó, thủ phạm hoặc nhóm thủ phạm chắc chắn sẽ không phô trương như vụ trước, không đến mức khiến cả trường đều biết."

"Đây là một bí mật riêng tư hơn nhiều, rất có thể ngoài kẻ phạm tội ra thì không ai khác hay biết. Thế nên việc điều tra bình thường gần như không có tác dụng."

Đặc biệt là đối với những người chơi như bọn họ, hoàn toàn không biết gì về nội tình.

Lúc này, không chỉ người chơi vừa hỏi, mà hai người khác cũng chợt phản ứng lại: "Hóa ra cậu dựa vào việc học sinh nào không xuống nhà ăn ăn sáng mà trốn trong ký túc xá dọn chứng cứ, để sàng lọc bước đầu, thu hẹp phạm vi nghi ngờ."

"Nhưng tôi nhớ là cậu cũng không đến nhà ăn, vậy làm sao cậu biết rõ ai ở trong ký túc xá, ai không ra ngoài? Trong đó còn có cả thống kê của khu ký túc xá nữ nữa cơ mà?"

Lục Thanh Gia thản nhiên nói: "À, chuyện đó hả, đơn giản thôi, trước cửa ký túc xá nam tôi đặt một cái camera giám sát, rồi nhờ bạn cùng bàn để ý giúp tình hình ở nhà ăn là được."

"Còn ký túc xá nữ thì tôi nhờ người khác trông giúp." Vừa nói, cậu vừa giơ hai tay ra tỏ vẻ vô tội, hướng về các nữ người chơi nói: "Tôi tuyệt đối không có ý muốn rình mò đâu nhé? Ngoài việc thống kê xem ai chưa ăn sáng thì chẳng biết thêm gì khác hết."

Một nữ người chơi lạnh giọng: "Người có thể lắp đặt loa và camera khắp nơi mà không ai hay biết như cậu nói thế, thật chẳng đáng tin chút nào."

"Cậu nhờ ai giúp trông ký túc xá nữ?" Cô ta hỏi tiếp. "Đừng tưởng chúng tôi là đồ ngốc, đã biết học sinh là manh mối quan trọng thì chúng tôi cũng không ngồi yên đâu. Hành động của từng nữ sinh chúng tôi đều để mắt đến rồi."

"Nhưng chẳng ai có dấu hiệu là đang giúp cậu giám sát cả."

Lục Thanh Gia chỉ có thể thở dài, bất đắc dĩ khai ra người chỉ điểm: "Là tiểu thư hoa khôi của lớp, người đã chết hôm qua đó."

"... Cái gì cơ?" Mọi người sững sờ nhìn cậu, cố tìm trong nét mặt cậu xem có chút dấu hiệu nào của việc nói dối không.

Nhưng điều đó gần như là không thể.

Tên lừa đảo này mà đã nói dối thì mặt mũi vẫn bình thản như không, ngay cả khi một hơi tiễn sáu mạng người đi cũng không lộ chút sơ hở.

Mấy người chơi kỳ cựu này có thể sống sót đến giờ đều là những kẻ cực nhạy với ác ý và toan tính của người khác, chỉ cần có gì sai trái là lập tức nhận ra, thế mà đến chết vẫn không biết mình sa bẫy, đủ thấy muốn đọc được nét mặt cậu thì chỉ uổng công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!