Chương 45: Ải 4(6): Tôi biết... Tôi là một người tốt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bóng dáng của người chơi đó dần dần bị kéo dài ra, rồi giống như một cái bóng, bị hút thẳng vào trong màn hình.

Trong quá trình đó, người chơi kia vẫn cố gắng giãy giụa. Cánh tay hắn trong nháy mắt biến thành kim loại, như thể được phủ một lớp thủy ngân, bấu chặt lấy mặt đất. Trên nền đá hoa c**ng c*ng rắn bị hắn cào ra mấy vết nứt dài vài tấc, nhưng vẫn không thể ngăn cản việc cơ thể bị hút vào bên trong.

(*)Thủy ngân: là một kim loại nặng có ánh bạc, tồn tại ở thể lỏng trong điều kiện nhiệt độ phòng và có ký hiệu hóa học là Hg. Nó có đặc tính là dễ bay hơi, không tan trong nước, và có thể gây ngộ độc nghiêm trọng cho con người nếu tiếp xúc, đặc biệt là ở dạng hơi hoặc các hợp chất hữu cơ của nó.

(*)Đá hoa cương (hay còn gọi là đá granite): à một loại đá mácma xâm nhập tự nhiên, được hình thành từ quá trình kết tinh của magma dưới lòng đất, có độ cứng và độ bền cao. Đá hoa cương có thành phần chính bao gồm fenspat, thạch anh, mica và amphibole, với sự đa dạng về màu sắc và hoa văn tùy thuộc vào tỷ lệ các khoáng chất.

Sắc mặt của những người chơi còn lại càng trở nên nghiêm trọng, đến mức nhiều người ngồi ngay ngắn lại, không dám thả lỏng nữa.

Tuy nói phó bản này trông thấy rõ ràng là khó hơn, nhưng khác với mấy kẻ xui xẻo hôm qua bị Lục Thanh Gia tính kế khiến nổ tung, luật lệ của phó bản hôm nay tuy có vẻ thoải mái, song thực chất còn nghiêm khắc hơn hôm qua nhiều. 

Người chơi vừa rồi, ẩn ý trong câu trả lời của hắn ai cũng hiểu. Có lẽ là mối oán hận còn sót lại từ hiện thực hoặc từ các phó bản trước đó.

Thành thật mà nói, nếu là đánh đơn lẻ, những người chơi đi đến bước này, năng lực của họ so với trước đã tăng lên rất nhiều, ngay cả khi quay lại phó bản cũ, đối mặt với những kẻ từng mang thù oán với mình, họ cũng chẳng sợ.

Nhưng trò chơi bày ra trận thế lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ để cho họ trở lại những nơi cũ để đi "bắt nạt lính mới" sao? Rõ ràng là không phải.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, xung quanh màn hình bắt đầu rỉ ra máu.

Tựa như màn hình cùng không gian bên trong nó là một chiếc cối đá hay máy ép thủy lực, còn người chơi bị hút vào thì giống như một quả cam bị ép lấy nước, máu từ các khe hở bị vắt ra điên cuồng.

(*)Cối đá: 

(*)Máy ép thủy lực: 

Phản ứng của đám người chơi vẫn còn tạm ổn, nhưng đám NPC thì bị dọa đến mức không dám nhìn màn hình. Chỉ là căn phòng học vốn sạch sẽ ngăn nắp, chưa đầy một lúc đã lại nồng nặc mùi máu tanh.

Xem ra Kỷ Duệ sẽ không bao giờ cho họ có được một tiết học yên ổn và không áp lực.

Lúc này, Kỷ Duệ khẽ thở dài tiếc nuối: "Vị học sinh này rõ ràng đã không thể khiến các cụ hài lòng rồi."

Nói xong, hắn ta mỉm cười nhìn mọi người: "Khi các em hứa hẹn, hãy lượng sức mà làm. Nếu giống như bạn học vừa rồi, mở miệng là nói cái gì cũng làm được thì e rằng các cụ thật sự sẽ đưa ra những yêu cầu mà các em không thể chịu nổi."

Sau đó, hắn ta tiếp tục nói: "Thật ra, câu hỏi vừa rồi khác với tiết học trước. Nó không phải là phần hỏi

- đáp ngẫu nhiên."

"Bởi vì thầy đã nhận được vài đơn xin chỉ định. Là tương lai của xã hội, là hy vọng của đất nước, chúng ta dĩ nhiên không thể phớt lờ tiếng nói của người già, trẻ nhỏ và những kẻ yếu thế."

"Tiếp theo, học sinh được chỉ định trả lời câu hỏi là... Lục Thanh Gia." Khi nói đến đây, nét mặt Kỷ Duệ hiện rõ chút cảnh giác pha lẫn hứng thú.

Có lẽ hắn ta đã hoàn toàn nhận ra sự xảo quyệt của cậu, không còn trông mong Lục Thanh Gia sẽ mắc bẫy nữa. Trái lại, hắn ta còn sợ đối phương lợi dụng ví dụ vừa rồi để phát hiện ra lỗ hổng trong luật và nhắc khéo người khác.

Lục Thanh Gia đứng dậy, quả nhiên giống như Kỷ Duệ dự đoán, không hề tỏ ra áy náy, mà thản nhiên nói: "Tôi chưa từng làm điều gì xấu với người già hay trẻ con. Dù trong quá trình có xảy ra vài chuyện không vui, nhưng kết quả đều là ai cũng hài lòng."

"Đừng nhìn tôi thế này, thật ra tôi rất được lòng người già và trẻ nhỏ. Thậm chí từng có cụ già vì quá tin tưởng tôi mà không ngần ngại đưa ra toàn bộ tài sản của mình. Dĩ nhiên, cuối cùng tôi cũng dạy họ một bài học nho nhỏ, để họ hiểu rõ thế gian hiểm ác, đừng dễ tin người, phải giữ tài sản cho kỹ, tránh xa các cạm bẫy nhắm vào người cao tuổi."

Càng nghe, sắc mặt của Kỷ Duệ càng tươi lên. Để không lãng phí thời gian của tiết học, Lục Thanh Gia liền kết luận: "Tóm lại, tuy tự khen mình thì hơi ngượng, nhưng sự thật là có không ít người già và trẻ em từng được tôi giúp đỡ, hưởng lợi ngắn hạn hay dài hạn đều có."

"Tôi không dám nhận mình là tấm gương đạo đức, nhưng về mặt tôn trọng người già, yêu thương trẻ nhỏ, cảm thông với kẻ yếu, tôi tự tin là mình làm rất tốt."

Đừng nói Kỷ Duệ ngay cả các người chơi khác cũng bị độ mặt dày của cậu làm cho sững sờ.

Mọi người đâu có ngốc, hôm qua Kỷ Duệ còn nói rõ ràng trong lớp rằng, tên này từng lừa tiền của cụ già neo đơn, sau khi gây tai nạn còn cầm gạch đánh nạn nhân, rồi phi tang xác, thậm chí chỉ vì nhìn không thuận mắt mà đã g**t ch*t một người phụ nữ trung niên.

Có lẽ là vì ấn tượng Lục Thanh Gia để lại quá mức tàn bạo và b**n th**, sáng nay lại còn chứng minh thêm, chỉ cần đi cùng cậu, thì dù trông có vẻ hiền lành vô hại như Âu Dương Bạch cũng chẳng phải loại người tốt lành gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!