Âu Dương Bạch là kẻ lắm mồm, một khi mở miệng thì hai tiếng đồng hồ cũng khó mà im.
Khó ngủ vì bóng quỷ ban đêm chưa phiền được bằng cái ồn ào của tên này.
Mơ màng ngủ cho tới sáng, Lục Thanh Gia hiếm khi dậy muộn.
Một đêm trôi qua, phần lớn học sinh đã phần nào tiêu hóa được nỗi khiếp đảm của hôm trước lại thêm đa số tối qua chẳng ăn tối, nên bữa sáng hôm nay nhà ăn đông hơn nhiều.
Tất nhiên chuyện này Lục Thanh Gia không hay biết, khi cậu đi rửa mặt thì Âu Dương Bạch đã một mình đến nhà ăn và quay về báo cho cậu.
Và tay vẫn không cầm theo gì, chẳng mua gì cho cậu cả.
Lục Thanh Gia nhìn cậu ta: "Cậu về tay không á? Ít nhất cũng mang về cho tôi hai cái bánh chứ?"
Âu Dương Bạch chê bai: "Bữa sáng chán lắm, toàn salad, bánh mì, pudding, trái cây, pizza, mì ý... ăn sao nổi?"
"Tôi sáng nào cũng thích ăn bún hoặc mì, chả lẽ không còn bánh bao, há cảo, đậu nành, quẩy nữa sao, ăn mấy thứ đó chẳng phải hơn mấy món kia à?"
Lục Thanh Gia chợt nhớ ra tên này đúng là người bản địa sành ăn, lại thuộc dạng kén ăn yếu đuối, lúc khác còn tạm chấp nhận, nhưng sáng thì thà không ăn chứ nhất quyết phải ăn món mình thích.
Cậu lấy khăn lau khô giọt nước trên mặt, vô vọng hỏi: "Cậu không ăn thì không mang cho tôi miếng nào sao? Hơn nữa cậu là một quản trị viên, lại gặp mấy chuyện này à? Không lẽ trong không gian cá nhân của cậu không mang chút thức ăn dự trữ gì à?"
Mấy gia sản của đám quản trị viên này, Lục Thanh Gia hiểu rõ hơn ai hết. Với người chơi bình thường, không gian ban đầu trong trò chơi chỉ tính bằng kích cỡ của một cái balo hay cái rương nhỏ, nếu ai có được một không gian rộng bằng cả căn phòng thì chắc chắn đó là thành quả sau một thời gian dài cố gắng.
Còn những quản lý như bọn họ thì khác hẳn, mỗi người đều mang theo một thế giới nhỏ riêng, hoặc trong các phó bản tu chân thì là tiên cung, động phủ tích lũy suốt nhiều năm. Làm gì có chuyện thiếu thốn cái gì được.
Âu Dương Bạch lại không đồng ý, đáp: "Tôi nói rồi mà, trong thế giới thực và những phó bản cấp độ này, để đảm bảo công bằng cho trò chơi, bọn tôi cũng bị hạn chế rất nhiều."
"Hơn nữa lần này tôi trở lại là để tìm một món đồ, nên ngay từ đầu đã tự khóa cấp độ sức mạnh và vật phẩm trong ba lô rồi. Nếu không làm thế, thứ tôi cần căn bản không thể xuất hiện. Vì vậy bây giờ, nếu tính theo biểu hiện bên ngoài, tôi chỉ là một người chơi trung cấp chính hiệu thôi."
Nói xong, cậu ta lại nói tiếp: "Nhưng mà, tôi vừa lục trong balo ra được hai miếng thịt ngon."
Trong tay cậu ta bỗng xuất hiện hai tảng thịt có màu sắc tươi rói, nhìn qua giống thịt bò.
Âu Dương Bạch hứng khởi khoe: "Đây là thịt ma thú tôi từng ăn trong một phó bản trung cấp ở dị giới, ngon tuyệt cú mèo! Lúc đó tôi còn dự trữ mấy tấn mang ra ngoài, sau này trong không gian toàn là đồ ngon hơn nên quên béng mất."
"Giờ do khóa hết những thứ không nên xuất hiện trong phó bản cấp này nên mới phát hiện vẫn còn sót chút ít. Tôi đi nấu hai bát mì tương đen, đảm bảo hương vị cực đỉnh, cậu đợi chút nhé!"
Lục Thanh Gia còn định hỏi từ khi nào cậu ta lại có sở thích nấu nướng, nhưng đối phương đã chạy biến đi mất.
Ký túc xá sinh viên ở đây có điều kiện sinh hoạt rất tốt, chẳng khác nào căn hộ cao cấp. Mỗi tầng chỉ có vài người ở, lại có cả phòng khách, nhà bếp, máy giặt và máy sấy mới tinh, vô cùng tiện nghi.
Âu Dương Bạch đi vào bếp, mở tủ lạnh thấy vẫn còn kha khá rau củ tươi, liền lấy một quả dưa leo và một củ hành tây ra. Gia vị trong bếp cũng đủ loại, gạo, bột mì, đậu đều được cất trong các hũ thủy tinh to, sạch sẽ, niêm kín, trông là biết mấy anh con trai ở đây chẳng mấy khi tự nấu ăn.
Còn cách giờ học khoảng một tiếng, Âu Dương Bạch lười không muốn nhào bột nên lấy đại một nắm mì khô.
Cậu ta thái thịt ba chỉ thành hạt lựu, bỏ vào chảo phi cho thơm, rồi vừa đảo vừa cắt dưa leo sợi.
Dao bếp do ít dùng nên cán có chút rỉ sét, cầm không được thuận tay lắm.
Trong lúc Âu Dương Bạch mải mê làm bữa sáng, bên cạnh bỗng xuất hiện một người, là một trong những người chơi khác.
Người kia cầm một củ cà rốt vừa lôi từ tủ lạnh ra, mở vòi nước ở bồn rửa rồi vừa rửa vừa bắt chuyện: "Ê anh bạn, sáng ra còn tự nấu ăn hả? Cũng rảnh ghê."
Âu Dương Bạch ngẩng đầu, cười đáp: "Hết cách rồi, tôi không chịu được bữa sáng qua loa. Dù gì đây cũng không phải phó bản đói khổ, có điều kiện thì phải tận dụng chứ."
Đối phương cũng bật cười theo, nhưng đột nhiên trong lòng hắn ta lóe lên một ý nghĩ. Con dao trong tay Âu Dương Bạch vì quán tính mà lệch khỏi hướng định chém xuống món ăn, suýt nữa thì cắt trúng ngón tay của hắn ta.
Người chơi này sở hữu một năng lực đáng sợ, đó là dùng máu của chính mình để nguyền rủa người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!