Chương 43: Ải 4(4): Thao túng tâm lý quỷ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sáu người chơi đào vàng nổ tung thành sáu đóa hoa máu, trên mặt họ vẫn còn vẹn nguyên vẻ kinh ngạc tột độ, căm phẫn và không cam lòng.

Cả căn phòng học nhỏ hẹp lập tức biến thành một cảnh tượng kinh hoàng mà tráng lệ, sáu người cùng lúc phát nổ, khung cảnh ấy dữ dội đến mức k*ch th*ch mạnh mẽ mọi giác quan của những người còn lại trong lớp.

Mấy NPC không phải người chơi thì đã bị dọa đến choáng váng, ngã gục bất tỉnh trên bàn. May thay, đúng lúc này tiết học cũng vừa thật sự kết thúc, nên quy tắc không còn ép buộc họ phải tỉnh lại nữa, ít ra, bọn họ vẫn còn cơ hội để thoát khỏi cơn ác mộng này.

Căn phòng học chìm vào tĩnh lặng chết chóc, suốt mấy chục giây không ai kịp phản ứng.

Thật ra, dù mọi người đều biết độ khó của phó bản này vượt xa bình thường, rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng không ai ngờ rằng trong khoảnh khắc mọi người vừa thả lỏng cảnh giác

- sau một tiết học căng như dây đàn

- lại có người chết, mà còn chết liền sáu mạng.

Điều đó khiến ánh mắt những người sống sót lạnh sống lưng nhìn về phía Lục Thanh Gia đầy vẻ cảnh giác. Không ít người trán và thái dương đã rịn mồ hôi lạnh, chỉ riêng cảm xúc của Kỷ Duệ là trái ngược hoàn toàn với mọi người.

Hắn ta dường như rất hài lòng với kết quả này, ánh mắt say sưa nhìn những vệt máu nổ tung khắp nơi, cuối cùng mỉm cười thỏa mãn: "Các em nhớ dọn dẹp sạch sẽ trước khi rời lớp nhé, ngày mai đến học phải giữ lớp gọn gàng đấy."

"Không đúng, rốt cuộc là chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Có người chơi nghi hoặc: "Là ông giở trò đúng không? Ông đã làm gì với thời gian, khiến mọi người tưởng đã hết tiết mà lơ là cảnh giác?"

Kỷ Duệ nhún vai: "Thầy sẽ không làm chuyện như vậy đâu. Thầy là người rất coi trọng thời gian. Với thầy, đây cũng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, chẳng qua thầy không nói ra mà thôi."

Nói đến đây hắn ta lại lắc đầu: "Thật ra cũng không hẳn, thầy rõ ràng đã nhắc rồi, chỉ tiếc là chẳng mấy ai hiểu được. Đối với những học sinh có tư chất kém, đôi khi thầy cũng rất bất lực đấy."

"Ông nhắc cái gì cơ?" Một người chơi tức tối hỏi.

Một người khác bình tĩnh hơn lên tiếng: "Ông ta đã nhắc hai lần."

"Lần đầu là khi chuông tan học đã reo mà ông ta vẫn chưa rời lớp, cũng chẳng nói thêm gì nữa, lại còn lề mề ở lại, điều đó nghĩa là tiết học vẫn chưa thực sự kết thúc."

"Lần thứ hai là trong lời ông ta nói: 'Trong khoảng thời gian từ khi tiết học này kết thúc đến lúc tiết học ngày mai bắt đầu, các em có thể tự do hoạt động trong khuôn viên trường.' Để ý cách dùng từ, nếu khi đó đã tan học thật, tại sao không nói thẳng 'từ bây giờ đến mai'? Còn phải nhấn mạnh 'từ khi tiết học này kết thúc'? Rõ ràng là đang ám chỉ tiết học vẫn chưa xong."

"Tôi đã thấy có gì đó không ổn, tưởng rằng đó là cái bẫy thời gian do thầy Kỷ bày ra, không ngờ lại là cậu——" Hắn nhìn về phía Lục Thanh Gia.

"Chúng ta đều bị đánh lừa bởi quán tính của các đạo cụ quy tắc như máy chiếu và màn chiếu, cho rằng năng lực người chơi không thể can thiệp vào, nên chẳng ai thử điều khiển những thứ tưởng chừng nhỏ nhặt khác."

"Còn cái chuông tan học kia, dù không thể thao túng, nhưng dùng chút mánh lới đánh lạc hướng thì dễ thôi mà?"

Vừa nói, hắn vừa bước đến góc trên bên trái lớp học, bất ngờ giật xuống một chiếc loa mini, chỉ bằng ngón tay cái. Trên đó đèn tín hiệu Bluetooth vẫn sáng, hiển nhiên đang kết nối với điện thoại của Lục Thanh Gia.

(*)Loa bluetooth mini: 

Chỉ cần cậu muốn, có thể tùy ý phát ra âm thanh chuông tan học, một loại chuông phổ biến đến mức ai cũng có thể tải về từ trên mạng.

Dùng cùng cách đó, cậu chỉ cần gắn thêm vài cái loa nhỏ ở hành lang tầng này và hai lớp học bên cạnh, thì sẽ dễ dàng đánh lừa tất cả mọi người, khiến chẳng ai nhận ra điểm bất thường.

Lục Thanh Gia khẽ cười: "Có thể trả đồ lại cho tôi được chứ? Dù không phải món gì quý giá, nhưng dù sao cũng là hàng tôi bỏ tiền thật ra mua."

Đối phương đặt chiếc loa mini lên bàn cậu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu một cái: "Bái phục."

Thế nhưng, dù Lục Thanh Gia chỉ bằng một chiêu đã diệt gọn sáu kẻ đào vàng, điều đó vẫn chẳng khiến đám thợ săn coi cậu là người cùng phe.

Khi đối đầu với loại liều mạng như đám đào vàng ấy, cẩn trọng và cảnh giác gần như là bản năng sinh tồn của mọi thợ săn.

Một người trong nhóm thợ săn lên tiếng: "Người anh em họ Lục à, cậu ra tay thật mạnh, nhưng nói xem... cậu là thấy bọn đó chướng mắt, hay chỉ tiện tay giết chơi vậy thôi?"

Lục Thanh Gia thu lại chiếc loa nhỏ. Những sợi tóc cực kỳ linh hoạt và khả năng điều khiển không gian phụ của mình giúp cậu thực hiện những thủ đoạn nhỏ này vô cùng thuận lợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!