*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Thanh Gia bận rộn suốt cả đêm, làm việc đến tận khuya để sắp xếp xong kịch bản và bố trí bối cảnh. Đến khi tắt máy tính, trời đã sang ngày mới.
Cậu xuống lầu, thấy nhân viên trong quán đã bắt đầu làm việc.
Công nhân vệ sinh thường đến muộn hơn một chút, lúc này cũng đang giúp bếp chuẩn bị nguyên liệu cho cả ngày.
Quán của Lục Thanh Gia tuy nằm ở vùng hơi hẻo lánh, nhưng đãi ngộ lại rất tốt, bao ăn bao ở, ký túc xá và bữa ăn đều chu đáo, khiến ai làm ở đây cũng thấy hài lòng.
Ký túc xá dành cho nhân viên là phòng bốn người, được cải tạo lại từ một phòng khách lớn ở tầng một, có cả phòng khách nhỏ và nhà vệ sinh riêng, trong phòng được trang bị điều hòa và tivi đầy đủ.
Bữa ăn của nhân viên do một bác gái gần đây nổi tiếng là nấu ăn ngon, đặc biệt giỏi các món gia đình, đảm nhiệm. Mỗi bữa đều dùng nguyên liệu chất lượng, nấu nướng chu đáo. Ông chủ Lục Thanh Gia cũng ăn cùng mọi người, nên tất nhiên không có chuyện bớt xén nguyên liệu.
Thỉnh thoảng khi mua được thực phẩm ngon, cậu còn chia thêm phần để mọi người ăn thêm bữa. Mức lương mỗi tháng sau thuế khoảng năm đến sáu nghìn tệ, lại có đủ năm loại bảo hiểm và quỹ nhà ở, mà ở vùng này chi tiêu chẳng đáng bao nhiêu, nên một năm tiết kiệm được kha khá.
(*)Quỹ nhà ở: là một quỹ tài chính do nhà nước quản lý, nơi người lao động và doanh nghiệp trích đóng một phần thu nhập. Quỹ này dùng để cấp các khoản vay mua nhà với lãi suất ưu đãi, cũng như tài trợ cho việc xây dựng nhà ở xã hội, nhằm mục đích hỗ trợ người dân có nhu cầu nhà ở thực tế và đảm bảo an sinh xã hội.
(*)Năm loại bảo hiểm thì tôi có giải thích ở vài chương trước rồi: Bảo hiểm y tế, bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm tai nạn lao động và bảo hiểm thai sản.
(*)Mức lương 6000 tệ [khoảng 22,2 triệu vnd] ở Trung Quốc nhìn chung là khá cao, vì nó cao hơn mức lương trung bình [5790 tệ] của hầu hết người dân và nằm trong nhóm thu nhập tốt. Tuy nhiên, lương 6000 tệ có thể là cao hoặc thấp tùy thuộc vào thành phố bạn sống, ngành nghề và chức danh công việc mà bạn đảm nhận.
Vì vậy, dù nơi này khá xa trung tâm, phần lớn nhân viên đều gắn bó lâu dài, trừ khi kết hôn hay có kế hoạch lớn cho tương lai, hiếm khi có người xin nghỉ.
Sáng nay, bữa sáng của nhân viên là bánh bao và cháo khoai lang, kèm củ cải hồng muối do đầu bếp tự tay làm, với đậu que xào thịt bằm để ăn cùng cháo.
(*)Bánh bao:
(*)Cháo khoai lang:
(*)Củ cải hồng muối:
(*)Đậu que xào thịt bằm:
Vỏ bánh bao mỏng, nhân nhiều, cắn một miếng là tràn đầy nước thịt thơm ngậy, ăn kèm cháo thì ngon đến mức có thể ăn liền mấy cái.
Tiểu Vy
- cô gái phụ trách lễ tân, nhân sự kiêm tài chính
- bưng một khay thức ăn đi tới. Có lẽ gần đây cô đang ăn kiêng, nên trong khay chỉ có nửa bát cháo và một đĩa dưa muối, không lấy bánh bao.
Cô đặt khay xuống, ngồi đối diện Lục Thanh Gia: "Ông chủ, A Bình xin nghỉ rồi. Cô ấy không phải đã quay lại thành phố để xem mắt vào kỳ nghỉ cách đây một thời gian sao? Giờ gặp được người tốt, mà yêu xa thế này cũng bất tiện, nên cô ấy định về thành phố phát triển."
Lục Thanh Gia gật đầu: "Vậy thì chúc mừng cô ấy. Nếu không gấp, bảo cô ấy ở lại đến sau lễ Thất Tịch tuần này hẵng đi, lúc đó tôi tính lương cho đủ một tháng."
Tiểu Vy mỉm cười: "Tôi cũng nói với cô ấy rồi, tạm thời chưa vội. Nhưng cô ấy đi thì chắc nhân sự mình thiếu người mất thôi."
"Quán mình càng lúc càng đông, hay là tranh thủ lúc cô ấy còn ở đây, mình tuyển thêm người nhé?"
Lục Thanh Gia đáp: "Được, cô lo phần đó đi. Tuyển thêm một hai người cũng được. Sau này chắc tôi không có nhiều thời gian để trông quán như trước nữa."
Trước kia, khi trang trại du lịch này còn do cậu của Lục Thanh Gia quản lý, nhân viên hầu hết đều là những phụ nữ trong làng quanh vùng.
Nhưng từ khi Lục Thanh Gia tiếp quản và tiến hành cải tổ, khách hàng chủ yếu đã chuyển sang nhóm người trẻ tuổi, nên đội ngũ nhân viên cũng được thay mới, đa phần là những người trẻ trung, linh hoạt, dễ nói chuyện với khách.
Dẫu vậy, kiểu người này thường thích lên thành phố lớn lập nghiệp, ít ai chịu ở lại một ngôi làng nhỏ trên núi.
May mà đãi ngộ của Lục Thanh Gia rất tốt, lại còn đầu tư biến khu vực xung quanh thành một chuỗi dịch vụ khép kín, cảnh sắc thì nên thơ hữu tình, môi trường làm việc dễ chịu, khiến nhiều bạn trẻ chán cảnh ồn ào nơi đô thị tìm đến đây để kiếm cơ hội mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!