*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mập thở hồng hộc đuổi theo, thấy Lục Thanh Gia một mình bước ra từ nhà vệ sinh.
Nhìn thấy cậu, cậu ta vẫy tay gọi: "Đi thôi, về nào."
Mập liếc vào trong, không thấy bóng dáng tên người yêu cũ của anh em mình, bèn làm một vẻ mặt khó tả——
"Chỉ thế thôi à? Chưa đến năm phút? Nhìn thì có vẻ sung sức, hóa ra lại yếu thế cơ à."
Lục Thanh Gia chậm rãi quay đầu lại, liếc cậu ta một cái: "Nếu tôi cho cậu vào máy xay sinh tố, chắc xay ra toàn nước vàng đấy."
(*)Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa, màu vàng vốn là màu cao quý, tượng trưng cho hoàng đế ("hoàng" và "hoàng" cùng âm).
Tuy nhiên, đến đầu thế kỷ 20, khi văn hóa phương Tây và các ấn phẩm hiện đại du nhập vào Trung Quốc, một loạt "sách báo khiêu dâm" () bắt đầu được bày bán trên giấy màu vàng hoặc có bìa vàng nhạt để thu hút sự chú ý nhưng vẫn ngụy trang để tránh kiểm duyệt.
→ Dần dần, người dân gọi chung loại sách đó là "
" (sách màu vàng).
Từ đó, "
" (màu vàng) trở thành ám chỉ nội dung khiêu dâm, tục tĩu, hoặc có yếu tố t*nh d*c. Trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc hiện nay, từ "
" hay emoji 🟡được dùng theo nghĩa ẩn dụ hoặc châm chọc, để tránh cả kiểm duyệt mạng nữa.
Nói rồi, cậu giật lấy điện thoại của đối phương: "Tôi nghĩ rồi, không thể đẩy con gái người ta vào hố lửa được, xóa tài khoản đi thôi."
Mập vội kêu lên: "Ê ê ê! Chơi thì chơi, đừng có lấy con gái người ta ra làm trò đùa chứ!"
Sau một hồi giằng co, Lục Thanh Gia mới ném trả lại điện thoại, Mập lúc này chẳng còn dám nói linh tinh nữa.
Dù đầu óc có chậm đến đâu, cậu ta cũng nhận ra tâm trạng của thằng bạn mình không ổn.
Giây trước còn như gặp ma, yếu đuối đến nỗi chẳng ra dáng đàn ông, giờ thì đã không còn kiểu né như né tà nữa, nhưng cũng chẳng thấy có vẻ gì là nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi rắc rối.
Mập nhìn bóng lưng Lục Thanh Gia đang đi phía trước, gãi đầu gãi tai, chẳng biết nên an ủi thế nào. Nghĩ mãi mới buột ra được một câu: "Hay là mình đi chơi tàu lượn siêu tốc đi? Cậu nói cái đó k*ch th*ch, ngồi xong một vòng là quên sạch muộn phiền mà, cậu thích nhất còn gì?"
Lục Thanh Gia khẽ cười: "Có à?"
"Có chứ!" Mập cố gợi lại ký ức cho cậu: "Hồi đại học có một thời gian cậu toàn kéo tôi đi ngồi đó còn gì."
Lục Thanh Gia nghĩ lại một chút, thản nhiên nói: "À, là vì sau khi cậu xem Final Destination 3 xong thì bị ám ảnh với tàu lượn, tôi muốn dùng độc trị độc, xem cậu sợ đến tè ra quần như thế nào thôi."
(*)Final Destination 3: Bộ phim kinh dị Mỹ lấy bối cảnh năm 2006, sáu năm sau vụ nổ máy bay 180. Nhân vật chính là Wendy Christensen – một nữ sinh trung học cùng bạn bè đến công viên giải trí mừng tốt nghiệp. Khi đang trên tàu lượn, cô nhìn thấy trước viễn cảnh kinh hoàng: tàu trật bánh, rơi khỏi đường ray và tất cả đều thiệt mạng. Hoảng sợ, Wendy khuyên mọi người rời đi nhưng không ai tin, dẫn đến xô xát khiến một nhóm người rời khỏi tàu và thoát chết.
Tuy nhiên, "kế hoạch của Tử thần" không thể bị phá vỡ – từng người trong số họ lần lượt chết theo thứ tự đã định. Đây là phần Final Destination đầu tiên có nhiều người "qua mặt" Thần Chết nhất, đồng thời cũng là phần đầu tiên nhân vật chính thiệt mạng.
Mập: "..."
"Cậu vừa thản nhiên khai ra thêm một vụ cậu từng chơi tôi đúng không? Rốt cuộc cậu còn làm bao nhiêu trò như thế nữa hả?"
Lục Thanh Gia: "Chuyện này cậu đột nhiên hỏi, sao mà tôi liệt kê hết ngay được."
"Thôi, tuyệt giao, hôm nay tuyệt giao luôn, tôi không cần cái thằng bạn này nữa!"
"Vừa nãy chẳng phải cậu gọi tôi là ba rồi à? Con trai à."
Mập suýt tức đến khóc, nhưng qua mấy câu đùa cợt đó, vẻ căng thẳng trên người Lục Thanh Gia cũng dần tan đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!