*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Người lao công ngã vật xuống đất, vẫn cố gắng dùng tay bịt chặt vết thương.
Thế nhưng đã quá muộn, một chiêu của Lục Thanh Gia đã trực tiếp nhắm thẳng điểm yếu, cắt rách khí quản và động mạch cổ của dì ta.
Máu phun xối xả, miệng phát ra thứ âm thanh rít rít như ống bễ thủng hơi. Dì ta trợn mắt nhìn đám bác sĩ, ánh mắt cầu xin như muốn họ ra tay cứu mình.
Thế nhưng bọn bác sĩ lúc này toàn thân căng cứng, cho rằng Lục Thanh Gia định nhân cơ hội này ra tay, giết luôn những người không cùng lập trường.
Một chiêu gọn gàng, thẳng thừng, không hề cố kỵ, đủ để khiến bác sĩ nghiến răng.
Thế mà tên tội phạm giết người b**n th** này còn có gan nói mình mở trang trại nghỉ dưỡng, lại còn thao thao bất tuyệt kể như thật.
Trong tay hắn ta đã hiện ra vũ khí phòng thân, nhưng vẫn không dám manh động, chỉ cảnh giác nhìn Lục Thanh Gia: "Anh Lục, cậu đang làm gì thế? Không cần tôi nhắc, người cậu vừa giết chính là một người chơi đấy."
"Vừa mới nói ra khỏi đây sẽ là đồng đội hợp tác, vậy mà ngay sau đó cậu đã giết một người bên phía chúng tôi. Thật khó mà nhìn ra thành ý của cậu."
Lục Thanh Gia vung tay hất máu, không vội trả lời, mà lại cúi mắt nhìn người lao công.
Cậu đạp một chân lên mặt đối phương: "Đừng giãy giụa cầu cứu nữa, trông chẳng khác gì một con dòi, sắp chết rồi mà còn không biết giữ lại chút thể diện sao?"
"Đôi mắt đáng thương này khỏi dùng nữa, chắc gì những kẻ từng nhìn dì bằng ánh mắt ấy đã được dì buông tha?"
Ý thức của người lao công dần mơ hồ, nhưng nghe thấy lời cậu, vẫn như bật lại chút tàn quang, lộ ra vẻ kinh hoảng.
Đó là vẻ mặt khi bí mật không thể nào bị người khác biết lại bị cậu nói trúng.
Lục Thanh Gia bật cười: "Đừng nghĩ nhiều, tôi không phải người quen của dì ngoài đời."
"Dựa vào những năng lực và đạo cụ có được trong trò chơi, dì đã mở rộng phạm vi làm ăn, lại giảm được rất nhiều rủi ro, đúng không?"
"25? Là 25 cái gì nhỉ? Lợi dụng những thứ lấy được trong trò chơi để kiếm chút lợi ích, tăng sức cạnh tranh thì còn ở trong luật chơi. Nhưng nếu đem nó phá vỡ trật tự thực tế, biến thành vốn liếng phạm tội, thì trò chơi tuyệt đối không dung thứ."
"Đã phạm vào cấm kỵ như thế, thậm chí còn không kịp lên sân trung cấp đã phải để thợ săn trong trò chơi xử lý, vậy chắc chắn là tội ác tày trời rồi."
"Nếu là buôn m* t** thì số lượng quá ít ỏi, còn cờ bạc hay giết người thì đâu có liên quan gì đến mấy từ 'chuyển hàng'. Vậy chỉ còn khả năng buôn người, buôn nội tạng, hoặc là bóc lột t*nh d*c, đem phụ nữ coi như hàng hóa mà bán. Xin lỗi, trí tưởng tượng của tôi có hạn, tạm thời mới nghĩ được đến đây thôi."
"Hễ nhìn gương mặt từ bi nhân hậu của dì, cộng thêm thói quen nói năng khéo léo, giỏi dỗ dành và tạo cảm giác thân thuộc, tôi đoán dì chẳng phải nhân vật lớn trong tổ chức tội phạm nào. Mà những tội ác một người phụ nữ trung niên có thể gây ra... cũng chẳng ngoài mấy thứ này."
Nói rồi, cậu liếc qua sắc mặt người lao công: "Ồ? Vậy là tôi đoán đúng? Hay là dì đã làm tất cả? Thế thì cái câu 'năm nay làm ăn khấm khá' dì nói quả thật rất có tư cách rồi đấy."
"Nhưng đáng tiếc..." Lục Thanh Gia dùng chân xoay nghiền trên mặt dì ta.
"Đế chế làm ăn dì vừa dựng lên chẳng mấy chốc đã sụp đổ. Dì từng khoe mình có chồng có con đúng không? Có lẽ dì chưa biết, những người chơi ác ý bị tiêu diệt trong trò chơi vì phạm tội ngoài đời, toàn bộ tội ác mà họ lợi dụng trò chơi để thực hiện, cuối cùng cũng sẽ cắn ngược trở lại."
"Cũng có nghĩa là, sau khi dì chết, những vụ án vốn vì sự can thiệp của dì mà cảnh sát khó bề phá giải, sẽ nhờ vào đủ loại cơ duyên và manh mối mà dần dần được làm sáng tỏ, cuối cùng toàn bộ băng nhóm của các người cũng sẽ bị bắt về quy án. Với tội ác của các người mà nói——"
Lục Thanh Gia nhếch miệng, nở một nụ cười ác ý: "Có lẽ, chết trong trò chơi thế này vẫn còn được xem là một kết cục tốt đẹp rồi."
Người lao công trong nỗi uất hận và kinh hoàng cực độ đã tắt thở. Nhưng mà, đã có thể đi được tới bước này, đám bác sĩ đương nhiên không phải hạng ngu ngốc.
Nghe xong lời Lục Thanh Gia, cả bọn đều ngẩn người. Nghe cứ như cậu không phải tên sát nhân b**n th**, mà chính dì Vương bình dị, hiền lành, tồn tại chẳng mấy nổi bật ở bên cạnh bọn họ mới là kẻ tà ác, kẻ phạm tội vậy.
Thậm chí bác sĩ còn có chút hoài nghi, tên này cố tình ra tay trước, biến dì Vương thành kẻ chết thay, rồi mượn cớ mà đẩy hết sự thù địch dành cho người chơi tà ác sang một kẻ đã chết.
Nhưng lý trí quay cuồng trong đầu lại mách bảo hắn ta rằng... không phải vậy.
Bởi vì, chỉ cần đem những câu nói rời rạc của Lục Thanh Gia đối chiếu với biểu hiện trước đó, sẽ thấy nhiều chỗ ăn khớp đến đáng sợ, chỉ là tâm trí còn rối loạn nên tạm thời chưa xâu chuỗi rõ ràng được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!